Không phải do sức mạnh. Đừng nói là Ma Thần Tà Thần, ngay cả Ma Hoàng cũng có khối người mạnh hơn hắn.

Nhưng hắn thực sự là một con quái vật, có khả năng tạo ra hỗn loạn và phá hoại, vượt xa cái gọi là kẻ ác. Là đứng đầu của cái ác.

Tuy hắn chưa ý thức được điều này, vẫn tự cho mình vô cùng hiệp nghĩa, lấy đức thu phục người! Nhưng khi hắn hủy diệt thế giới, tuyệt diệt chúng sanh lại không bao giờ nương tay. Ngay cả khi bản thân hắn vốn không hề tà ác.

Sợ hãi một con quái vật như vậy không phải chuyện gì đáng hổ thẹn. Những kẻ thù thua hắn đã phạm vào một lỗi sai chung, đó là lầm tưởng rằng hắn cũng giống họ, là một người thường.

Thật nực cười, một tên nhân từ thương người nhưng lại tàn khốc bạo ngược, một người không cầu trường sinh, không cầu đại đạo, một người miệt thị quần ma, cũng không tin thần phật, lại là... Người thường.

Đó rõ ràng là một kẻ vô cùng hung ác hỗn loạn tới mức tận cùng, ngay cả mười hai vị Ma Hoàng cũng phải bái phục chịu thua.

Nếu như nói Ma Vực là một vị mẫu thân tà ác điên cuồng thì nàng căn bản không phải Thiên Mệnh Chi Tử, mà là một vị trượng phu có thể làm mọi thứ. Cho dù hắn sẽ bài xích nàng, miệt thị nàng, vô cùng xem thường với sức mạnh của nàng nhưng nàng vẫn liều lĩnh ôm vào lòng, dâng Hắc Nhật Ma Tâm lên như cũ.

Kết luận này nói ra sợ chẳng mấy ai tin, mặc dù nàng biết rõ hết, không phải do quen biết nhiều năm, mà là do Tiểu An.

Dù có đố kị, không cam tâm, không thừa nhận cũng không thể không thừa nhận rằng Tiểu An cần con quái vật đó. Chỉ có hắn mới bao dung được cái "ác" của nàng, dành cho nàng toàn bộ cái "thiện", phó mặc cho nàng toàn bộ. Để cái "ác" của nàng phát triển.

Do hắn quá ác nên Tiểu An trở thành kẻ theo đuổi của hắn cũng là điều tất nhiên.

Còn Tiền Dung Chỉ, tuy bị hắn ghét bỏ nhưng không trở thành kẻ theo đuổi của hắn là do bị Tiểu An thu hút. Chứ thực chất giữa họ chỉ là sự đồng điệu. Bây giờ còn muốn giúp hắn đối phó với một vị Ma Thần. Chỉ sợ đây không phải sự ngẫu nhiên, mà là sự phù hợp.

Đó là Minh Ước còn vững chắc hơn bất kỳ lời thề non hẹn biển nào, có duyên phận còn thâm sâu hơn so với bất kỳ mối tình si nào, còn gọi là "đạo hữu".

Vậy nên nàng cũng đoán được Lý Thanh Sơn chắc chắn sẽ không nhận Hắc Nhật Ma Tâm. Bởi vì nếu hắn dễ dàng nhận lấy thì hắn sẽ không phải người mà Ma Vực muốn tìm.

Đây chính là sự hỗn loạn và vặn vẹo của ý chí Ma Vực, muốn không chiếm được, được mà không muốn. Phản kháng sẽ hành hạ tới chết, quỳ liếm thì muốn đồng hóa.

Những ma tộc vì khát khao sức mạnh mà dám cướp Hắc Nhật Ma Tâm, không bị đánh tới chết thì cũng bị đồng hóa thành một phần của Ma Vực, đánh mất ý chí tự thân. Thậm chí còn không thể thành công, bởi vì đây chẳng khác nào đi ngược Thiên ý cả.

Thế nên mục đích thực sự của nàng không phải là lấy được Hắc Nhật Ma Tâm. Đó không phải thứ nàng có thể cắn nuốt được, không chỉ nàng mà ngay cả mười hai Ma Thần chỉ sợ cũng nuốt không nổi.

Mà phải nghĩ cách quán triệt ý chí Ma Vực, khiến hắn nuốt Hắc Nhật Ma Tâm để có thể thực hiện được truyền thuyết Ma Thần Vương thứ bảy.

Nhưng vẫn chưa thể làm địch với hắn được, phải âm mưu hãm hại hắn, phòng trừ sau khi hắn đại công cáo thành xong thì người đầu tiên bị lôi ra xử chính là nàng.

Nàng muốn làm một người dẫn dắt trung thực, một hồng nương hướng dẫn từng bước, thúc đẩy mối nhân duyên này. Việc đó còn phiền phức hơn nhiều so với đối phó với Cùng Kỳ Ma Thần.

Tuy nhiên Ma Vực sẽ giúp đỡ nàng... Khi nàng hiểu rõ và ra quyết định, Ma Tâm lập tức bắn ra một vầng hào quang lấp lánh, mang tới cảm giác quyết tâm.

Cấp bậc của Thiên Mệnh Chi Tử tăng lên một bậc mới, gần như đạt tới trình độ của Tà Thần. Đây chính là lời khen ngợi của Thiên Mệnh giành cho nàng, cũng là bằng chứng cho suy đoán của nàng.

Cũng may nàng không mờ mắt vì lợi ích, nếu nàng ngốc nghếch đua đòi Hắc Nhật Ma Tâm thì chỉ sợ tới lúc chết cũng không biết vì sao lại chết. Nàng mỉm cười nói:

"Dù sao ta cũng hiền lành quá mức."

Nhưng khen ngợi lớn nhất không phải cái này, mà là một thế giới bốc cháy.

"Hy vọng các ngươi sẽ thích... Ha ha ha ha..."

Lửa bùng lên từ dưới đại địa, nhuộm đám mây đen giăng kín bầu trời thành màu cam vỏ quýt loang lổ, tựa như đang thiêu đốt bầu trời.

Một con Phượng Hoàng xinh đẹp nghỉ chân lại trong ngọn lửa.

Tim đập thình thịch!

Đây là lần đầu tiên Lý Thanh Sơn triển khai Phượng Hoàng Niết Bàn trong hình thái Phượng Hoàng Biến.

Một cảm giác như dung nham phun trào trước nay chưa từng có bùng lên, máu trong người bùng lên tuôn trào như ánh lửa, tuần hoàn một vòng rồi quay lại trái tim.

Ngày trước Niết Bàn đều phải sống lại thật nhanh, mau chóng đánh kẻ địch một đòn trí mạng, hoặc là chống lại đòn trí mạng của kẻ địch.