Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2874. Thiện Ác Chính Tà

Nhưng lần này, tuy bận nhưng hắn vẫn ung dung nhìn kỹ toàn bộ quá trình. Từng mảng lông chim chậm rãi hòa tan trong ngọn lửa, chỉ còn sót lại một trái tim Phượng Hoàng, khiến nó trông càng sáng tỏ.

Trong lòng không thấy sốt ruột chút nào, ngược lại còn cảm thấy mềm mại thỏa mãn, tất cả đau khổ muộn phiền đều được rửa sạch trong ngọn lửa. Đó là loại tình cảm khác hoàn toàn với cuồng hoan của Viên Ma. Nó ngập tràn tâm tư tình cảm trách trời thương người, thương xót chúng sinh, khó có ai cảm nhận được loại tâm trạng này.

Nếu thế nhân có thể cảm nhận được tâm trạng này, cho dủ chỉ thoáng qua thôi cũng có thể từ bỏ được mọi buồn phiền.

Đây là lần đầu tiên hắn hiểu được tấm lòng cao cả của Phượng Hoàng. Tuyệt đối không giống tích cách cách xa vạn duyên, không nhiễm nhân quả như Linh Quy.

Tuy Kỳ Lân là nhân thú, nhưng nó nhân đức đối với tất cả sinh linh, cây cỏ cũng là sinh linh, ma tộc cũng là sinh linh. Nó không kể thiện ác chính tà, tuân theo quy luật tự nhiên, coi sinh tử là hơi thở nên không có lòng thương hại như vậy.

Muôn dân thiên hạ chỉ cần có thể sinh sôi sinh lợi được thì những cái khác chẳng là gì. Lòng thường người, cũng là sự vô tình.

Chỉ có Phượng Hoàng bất tử mới lĩnh hội được nỗi khổ chúng sinh, nhìn như lạnh lùng chứ thực chất rất có tình.

"Đây có lẽ chính là lòng từ bi!"

Tương tự như Lý Thanh Sơn, thì Ngưỡng Quang phương trượng và Tiền Dung Chỉ lại hoàn toàn khác biệt. Một người thì muốn độ hắn tới thế giới Tây phương cực lạc, một người thì muốn dụ hắn cắn nuốt Hắc Nhật Ma Tâm, trở thành chủ nhân Ma Vực.

Thiên cơ khó đoán, mịt mờ vô biên như vậy, sao biết được ai đúng ai sai?

Linh Quy như ẩn sĩ, sinh hậu duệ rồi lấp trong cát, sau đó tiếp tục tiêu dao bên ngoài hậu thế.

Kỳ Lân là nhân giả, nguyện sinh vì chúng sanh, Sinh Sinh Bất Tức.

Nói tóm lại, một bên thì sợ chết, một bên thì muốn sống.

Phượng Hoàng lại là thánh nhân, tính cách cao thượng, nếu không phải ngô đồng thì không đậu, nếu không phải hạt trúc thì không ăn, nếu không phải linh tuyền sẽ không uống. Trên mình mang năm chữ Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín, là đại biểu tối cao trời sinh cho mỹ đức.

Cũng vì vậy mà nó cũng là loài dính nhân quả sâu nặng nhất. Cây cao hơn rừng bị gió thổi gãy. Tài giỏi hơn người, tất bị người chê trách.

Người càng trong sáng càng dễ bị làm đục. Thanh danh càng tốt thì càng khó phân phó.

Ngay cả Bất Tử Thần Điểu cũng không thể sống mãi.

Con người nhận ra cuộc sống đau khổ, cũng vì thế mà không muốn sống. Một người niết bàn quá nhiều lần thì sẽ không còn sợ chết.

Thay vì tham sống sợ chết thì cứ liều mình. Tinh thần hi sinh như này chỉ có duy nhất ở Phượng Hoàng.

Lý Thanh Sơn ngâm nga:

"Phượng Hoàng ơi, Phượng Hoàng ơi, vì sao đức nhân suy đến thế!"

Giương cánh khua mạnh. Khua thành một cụm lửa hình lốc xoáy, vòng xoáy thu nạp địa hỏa hừng hực. Ngay cả dung nham gặp phải cũng nguội đi, cô đọng thành một mảng nham thạch màu xám đen, tiếp tục biến thành một ngọn núi lửa ngừng hoạt động. Chỉ để lại một đùm hỏa diễm đang xoay tròn trên miệng núi lửa.

Tiểu An ngồi yên trên một tòa núi đá đỏ rực như lửa, tay phải đặt lên đầu gối, tay nâng một chuỗi niệm châu trắng toát. Chân trái khoanh lại, suy tư nhìn về phía đám lửa.

Ý nghĩa ban đầu của Niết Bàn chính là Viên Tịch của Phật Môn, có đủ công đức gọi là Viên, rời xa mọi buồn phiền là Tịch. Không rõ có liên quan gì tới Phượng Hoàng không.

Chu Nhan Bạch Cốt đạo dùng Tam Muội Bạch Cốt Hỏa tịch diệt chúng sanh, rất giống với ý nghĩa của Phượng Hoàng Niết Bàn, nhưng không thể giúp sống lại. Chỉ sợ chúng sanh không tình nguyện.

Tất nhiên Bạch Cốt Bồ Tát sẽ coi đây là một bằng chứng lớn để cho rằng chúng sanh vừa ngu dốt vừa quê mùa, nhưng nàng lại hiểu được tâm trạng này. Bởi vì nếu Thanh Sơn không thể sống lại trong Niết Bàn thì chính nàng cũng thấy không vui.

Tiếng Phượng hót lảnh lót vang lên, réo rắt vang dội như tiếng xé vải.

Một con Phượng Hoàng xinh đẹp lóa mắt sống lại trong ngọn lửa. Trên thân Phượng Hoàng nhuộm đỏ máu khiến nó trông càng thuần túy.

Phượng Hoàng Biến lập tức đột phá tầng thứ sáu. Tu vi trên người tăng vọt lần hai, vượt quá giới hạn tiếp cận với thiên kiếp thứ năm.

Lý Thanh Sơn vô cùng vui vẻ, hóa ra Phượng Hoàng Niết Bàn cũng có thể dùng như vậy.

Hay nói cách khác, chỉ cần cho hắn đủ thời gian để mỗi loại thần thông khôi phục một lần, thì hắn có thể niết bàn trong lửa một lần nữa. Còn Phượng Hoàng Biến cũng theo đó tăng lên một bậc, tu luyện Phượng Hoàng Niết Bàn Kinh tới tầng thứ chín không còn là việc khó khăn gì nữa.

Nhưng tệ ở chỗ người đã chết không thể sống lại. Vả lại bây giờ cái hắn thiếu nhất chính là thời gian. Cụ thể phải dùng thế nào thì cần phải cố gắng suy nghĩ nhiều hơn.