"Đi thôi, đổi sang chỗ khác!"
Họ quay lại quần sơn, tìm được một khu vực có hồ nước. Tuy không rộng lớn lắm nhưng cũng đủ dùng.
Lý Thanh Sơn hít sâu một hơi, bắt đầu đột phá Linh Quy Biến tới tầng thứ sáu, sau đó tiếp tục độ thiên kiếp lần thứ năm.
Thời gian trôi qua rất nhanh...
Vạn Tượng Tông, tại Chân Truyền Điện, tiếng chuông cảnh báo rung vang dội.
Ngoài số ít đệ tử chân truyền đang bế quan, hoặc có nhiệm vụ trong người ra thì tất cả đệ tử chân truyền ở Vạn Tượng Tông đều bị triệu tập lại.
Nguyễn Dao Trúc cũng không phải ngoại lệ. Nàng nhìn Đới Mộng Phàm bằng ánh mắt kỳ lạ. Những đệ tử chân truyền khác cũng tương tự, bầu không khí trở nên vô cùng nghiêm túc khiến không một ai dám mở miệng nói chuyện.
Đới Mộng Phàm khụ khụ hai cái, nói:
"Cát sư đệ, để ngươi nói đi!"
Quân nhu trưởng Cát Hưng bước nhanh chân lên đài, nói:
"Các vị huynh đệ tỷ muội, ta sẽ không phí lời luyên thuyên nữa. Ma Vực chuẩn bị tấn công Hắc Vân Thành với quy mô lớn. Lý Liệt Hỏa sư huynh đã bắt đầu ra lệnh chiêu mộ binh khẩn cấp, chiêu mộ tất cả đệ tử chân truyền đi tham chiến. Quân tình khẩn cấp, chúng ta phải tới Hắc Vân Thành ngay lập tức để cùng thương nghị sách lược chống địch."
Trong Chân Truyền Điện vang lên tiếng bàn luận xôn xao. Sắc mặt mọi người đều thay đổi, chỉ có Nhạc Thiên đang cười híp mắt, còn hai đầu lông mày thì cau chặt.
Trong lịch sử, mỗi lẫn Ma Vực tấn công quy mô lớn đều sẽ giết binh sĩ chất thây thành núi, máu chảy thành sông, còn có không ít đệ tử chân truyền chết đi.
Đây không phải đánh bạc, mà là một ván cờ, không có chuyện người đánh thắng ăn được miếng ngon. Nếu bên kia không tiếc Ma Hoàng chết đi thì chắc chắn sẽ bắt Nhân Hoàng để đổi lại. Cùng lắm chỉ chiếm được chút tiện nghi, mất một được hai.
Đới Mộng Phàm cau mày hỏi:
"Cát sư đệ, Nguyễn sư muội phụ trách việc ở Bách Thảo Viên cũng thuộc hàng ngũ chiêu binh sao?"
"Đúng vậy, có một đi một. Ngươi đừng nhìn ta như thế, ta sắp xếp xong quân nhu cũng phải ra trận."
"Chết tiệt, Lý Liệt Hỏa đang nghĩ cái gì thế chứ, không lẽ ma tộc đã giết tới dưới cổng thành rồi à?"
"Cái đó thì không."
Cát Hưng muốn nói lại thôi.
Nguyễn Dao Trúc không nhịn được bèn hỏi:
"Triều sư tỷ thì sao?"
Đới Mộng Phàm nói:
"Đúng vậy! Trong tình huống này không phải cần có hai vị Quân đoàn trưởng cùng ra lệnh chiêu binh thì mới được gọi là có hiệu lực à?"
Sắc mặt Cát Hưng thay đổi, do dự mãi mới nói:
"Giờ vẫn chưa rõ tung tích của Triều sư tỷ đâu, Lý sư huynh nói có thể nàng đã thất thủ ở Ma Vực, thậm chí đã đọa làm Ma Hoàng rồi. Vì thế hắn đã bố trí lại Hắc Vân Lôi Hống trận để tránh nàng lẻn vào thành phá hoại đại trận. Tin tức này là tuyệt mật, mong mọi người đừng..."
"Cái gì!"
"Sao hắn dám?"
Hắn còn chưa dứt lời thì nhóm đệ tử chân truyền đã sôi sùng sục, nhấn chìm lời của hắn.
Đặc biệt là nhóm nữ tu sĩ lại càng tự vẽ ra một âm mưu khổng lồ trong đầu, khiến tình huống càng thêm hỗn loạn.
"Rầm!"
Đới Mộng Phàm vỗ bàn, nói:
"Tất cả câm miệng! Nói nhao nhao như thế còn ra cái thể thống gì!"
Chân Truyền Điện chợt trở nên yên tĩnh, giọng nói mềm mại kiên định của Nguyễn Dao Trúc vang lên:
"Mệnh đăng của Triều sư tỷ vẫn còn đó, ta không tin nàng sẽ đọa thành Ma Hoàng. Nếu nàng thực sự thất thủ ở Ma Vực thì chúng ta phải mau chóng tới Hắc Vân Thành để nghĩ cách cứu viện mới phải."
"Sư huynh vội vàng chiêu binh chúng ta như vậy chỉ sợ cũng liên quan tới việc này."
Cát Hưng thở dài, nếu Đại sư tỷ đi theo địch thì hậu quả thực sự rất khó tưởng tượng.
Đới Mộng Phàm nói:
"Sư muội nói có lý, giờ chúng ta phải đi tìm Lý Liệt Hỏa ngay, phải làm rõ chuyện này!"
Lúc này, trong lòng Lý Liệt Hỏa cũng rất sốt ruột, đang đi đi lại lại trong phòng.
Khu vực phụ cận Lãnh Huyết Quan đã trở thành vùng cấm, ngay cả hắn cũng không dám tiến vào Ma Vực. Mới chỉ dùng Vọng Khí đứng nhìn từ xa thôi mà cũng giật mình.
Điều động đại quân quy mô lớn như vậy căn bản không thể che giấu được, giờ không thể dựa vào mưu ma chước quỷ nữa mà là sức mạnh và đại thế.
Nhóm Ma Thần kia một khi đã quyết định thì vô cùng đáng sợ.
Ngay cả hắn chưởng khống đại quân, tọa trấn hùng thành cũng cảm thấy vô lực trước cỗ đại thế này. Vô cùng lo lắng Triều Thiên Kiêu sa đọa thành Ma Hoàng.
Cho dù hắn quả quyết bố trí lại Hắc Vân Lôi Hống trận, khiến nàng không thể ẩn nấp lẻn vào thành thì nàng vẫn nắm giữ toàn bộ trận đồ và quyền hạn tối cao đối với Hắc Vân Lôi Hống trận, có quá nhiều cách để phá hủy trận pháp. Cũng vì vậy nên hắn mới vội vàng chiêu mộ tất cả đệ tử chân truyền tới nghị sự, cũng là để đối phó với khả năng xuất hiện tập kích.
Thực lực của họ không phân cao thấp, nếu nàng đã quyết tâm muốn phá hoại thì hắn không thể cản được. Dù có thêm Ngưỡng Quang phương trượng vào cũng không thể.
Còn cả Hắc Mao Hống kia cũng phải nhanh chóng khống chế nữa. Nếu không Triều Thiên Kiêu quay về, chỉ cần nói một câu thôi cũng sẽ phản bội lại ngay. Cũng may vẫn còn Hỏa Hoa để ý tới Hắc Mao Hống, tạm thời sẽ không xảy ra chuyện gì.