"Liệt Hỏa, bọn họ đã tới rồi!"
Một mỹ nữ tử vóc dáng cao gầy đi tới, mái tóc đỏ dầy hơi cong nhẹ, mặt hơi dài, sống mũi cao thẳng mang theo nét dị vực.
Thậm chí còn cao hơn Lý Liệt Hỏa một cái đầu, nàng ôm hắn vào lòng, kề môi vào tai hắn và nói:
"Nếu thế cục không đúng thì ta sẽ dẫn ngươi tới Yêu Thú Đạo, xem ai có thể ngăn cản được ta."
"Hỏa Hoa."
Lý Liệt Hỏa thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói:
"Ta sẽ không chết trận ở nơi này."
"Chắc chắn rồi!"
Hỏa Hoa vỗ về lưng hắn, cười đáp:
"Tới lúc đó đừng trách ta kéo ngươi lâm trận bỏ chạy, phản bội tông môn."
…
Tiếng trống trận vang lên như tiếng sấm, cổng thành Lãnh Huyết Quan mở ra, đại quân đi tới biên giới xa xôi.
Mây đen ngưng tụ trên bầu trời không tan đi, tựa như con quái thú đang giương nanh múa vuốt đánh về phía Hắc Vân Thành ở đằng xa.
Do có loại pháp bảo như tu di giới chỉ nên trong quân hầu như không cần hậu cần phải tiếp tế. Nhưng kỳ lạ ở chỗ lại dẫn theo mấy chục nghìn cái lồng giam, do đám ma thú kéo tới tiền tuyến.
Tại nơi giáp ranh giữa Ma Vực và Nhân Gian Đạo, tướng quân mở chốt lồng đẩy từng tù nhân ra ngoài rồi chôn sống họ xuống đất, chỉ còn sót lại cái đầu bên ngoài.
Những tù nhân này có nữ có nam, có trẻ có già. Họ đang khóc lóc thảm thương xin tha, nhưng bên phía Ma Vực lại không có lòng đồng cảm.
Suốt đường hành quân chôn sống không ngừng, tựa như đang trồng cây giống vậy. Cả một đường toàn tiếng người rên rỉ.
Lãnh thổ Ma Vực xông phá khu tiếp giáp, tựa như một mũi tên khổng lồ hạ từ trên trời xuống, bay xuyên qua Hắc Vân Thành.
Những tù nhân này là "tội nhân" của Ma Vực, người thì bị hãm hại bởi âm mưu, người thì nhu nhược vô dụng, hoặc chỉ đơn giản là vật hy sinh của chiến tranh, mà họ đều có cùng một tội danh phổ biến nhất... Người tốt.
Khi lãnh thổ Ma Vực xâm thực vào Nhân Gian Đạo thì việc chôn sống là không đủ.
Đám Vu Chúc bắt đầu xây dựng tế đàn, áp giải từng tù nhân một lên tế đàn, rồi dùng cực hình xử tử họ dưới sự vây xem của đám quân lính.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngừng, tựa như muốn xé rách bầu trời.
Kỹ thuật của Vô Chúc rất tốt, khiến cho những kẻ tù tội cảm nhận được nỗi đau khổ tột cùng mà không bị chết đi, loại đau khổ dằn vặt này kéo dài mấy ngày mấy đêm, đều là do những vu sư học việc mới hoàn thành.
Vu Chúc đứng đầu thì có thể dùng khí giới và kỹ xảo khác phối hợp với nhau để khiến những kẻ tù tội kêu lên những tiếng hét thê thảm khác biệt, là trải nghiệm tinh thần cực hạn dành cho người đứng xem bên ngoài.
Vì vậy đã hình thành nên hai phe phái là "phe trải nghiệm" và "phe biểu hiện".
Phe trải nghiệm cho rằng nên chuyên tâm với cực hình, dành cho "tội nhân" trải nghiệm đau khổ nhất chứ không biểu diễn như thăng hề để lấy lòng những khán giả ngu xuẩn.
Phe biểu hiện thì lại cho rằng "tội nhân" chỉ có một, còn khán giả thì có tới hàng trăm nghìn người, bên nào nặng bên nào nhẹ không cần phải nói cũng biết. Phái trải nghiệm chỉ là một đám vô trách nhiệm và không biết tuân theo sứ mạnh, chỉ biết điên cuồng với việc ngưỡng đãi.
Phải rồi, còn có thêm phe phương pháp thích phát minh ra thêm cực hình và hình cụ nữa. Do quá câu nệ hình thức nên không được coi trọng.
Tình huống ai xem hành người tươi sống xong cũng phát rồ nhưng nhóm ma tộc lại vô cùng hưng phấn khi xem, còn nhìn chằm chằm không rời mắt. Có người còn tỏ vẻ nhìn say sưa, than thở khen ngợi không ngừng.
"Ồ, phát này chém hay lắm!"
"Tiếng kêu của kẻ này hay ghê, ré lên thảm thiết không ngừng, uyển chuyển lại cao vút. Chà chà!"
Đột nhiên có một ma tộc báo cao:
"Bẩm Vu Chúc đại nhân, ta thấy Chu Xử không dám nhìn thẳng, dường như hắn chưa mất lương tâm."
"Thưa Vu Chúc đại nhân, ta không có lương tâm! Ta không có lương tâm đâu! Là do ta nhìn mà đói bụng thôi."
Vu Chúc lạnh lùng nhìn thoáng qua hắn, vứt một đốt ngón tay cháy khét lên tế đàn.
Chu Xử vội nhào tới, gặm nhấm như hùm như soi:
"Thịt của người tốt ngon quá!"
"Ngươi dám bảo là thịt người tốt ăn ngon à, không lẽ thịt kẻ ác chúng ta là không ngon?"
"Không, ý ta không phải vậy."
"Tiểu nhân thỉnh cầu Vu Chúc đại nhân hãy hiến tế tên ngụy tiểu nhân này cho Ma Thiên!"
"Hiến tế! Hiến tế! Hiến tế!"
Đám ma tộc hô hào áp sát. Trên mặt như cười như không, trông vừa quỷ dị vừa vặn vẹo.
"A!!!"
Lại có thêm một "người tốt" lẩn trong đội ngũ người khác bị thanh trừ, khiến sĩ khí trong đội càng bùng nổ hơn.
Lấy mười vạn "người tốt" làm tế phẩm, đại quân đẩy mạnh tốc lực đi về phía Hắc Vân Thành.
Tuy chỉ mở ra ranh giới tạm thời nhưng chỉ cần đẩy được ranh giới tới bên dưới Hắc Vân Thành thì đó chính là khu vực tác chiến bản địa của đám ma tộc, thu được lợi ích to lớn. Đã vậy còn phòng ngừa được việc bị phe địch đánh lén trong lúc hành quân.
Chiến thuật như này không phải bí mật gì cả, hậu quả do chiến tranh chinh chiến liên tục nhiều năm bày ra vô cùng rõ ràng. Tất cả chiến lược chiến thuật đều được dùng hơn ngàn vạn lần. Thậm chí không cần phải phân tích trên bản đồ cũng có thể tính được những việc sẽ xảy ra.