Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2877. Liệt Hỏa Đường

Nhân Gian Đạo có một trăm cách để phá giải loại chiến thuật này thì Ma Vực sẽ có một trăm linh một cách khác để phản kích. Cùng vì thế mà chiến thuật này mới được bảo lưu tiếp. Đồng thời cũng hay được vận dụng.

Do đủ điều kiện thực tế hạn chế nên biến hóa trong chiến thuật tựa như một bàn cờ nhỏ.

Một khi chiến tranh mở ra thì sẽ không con bất kỳ không gian nào cho kỳ mưu diệu kế được triển khai cả. Cũng không có một anh hùng nào có thể tùy ý xoay chuyển chiến cuộc. Chỉ còn sót lại một cối xay thịt tanh tưởi, xem là phương nào xay được càng nhiều máu thịt hơn.

Lý Liệt Hỏa biết rõ ràng những việc này. Hệ thống phòng ngự của Hắc Vân Thành là Hắc Vân Lôi Hống trận và hai đại quân đoàn Liệt Hỏa, Huyền Vũ.

Thành lập quân đoàn là để thành lập ra một tổ chức máu thịt tốt hơn trước để nhét vào cối xay thịt đó.

Bây giờ không còn Triều Thiên Kiêu, Huyền Vũ quân đoàn gần như thành đồ bỏ đi.

Đó không phải là do thực lực của nàng mạnh mẽ, quan trọng nhất là do Huyền Vũ quân đoàn được thành lập trên danh nghĩa của nàng, xây dựng được uy vọng khổng lồ trong vô số trận chém giết.

Có uy vọng mới có quân tâm, có quân tâm mới có sức mạnh. Vị trí này không phải vị đệ tử chân truyền nào cũng có thể thay thế được.

Tình huống bây giờ là, nếu không nhét máu thịt người phàm vào thì chỉ đành nhét máu thịt của tu hành giả.

Nhưng có tu hành giả nào sẽ đồng ý không? Tu sĩ bình thường không muốn thì đệ tử chân truyền có thể đè ép được, còn các đệ tử chân truyền không muốn thì có ai có thể ép buộc họ hi sinh chứ. Vả lại ngay cả Đại sư huynh là hắn cũng không muốn.

Thậm chí hắn hơi nhớ về Triều Thiên Kiêu.

Lúc này đã tới Liệt Hỏa Đường.

Trong Liệt Hỏa Đường đang xôn xao những tiếng bàn luận, theo tiếng bước chân của hắn mà tiếng ồn ào từ từ yên tĩnh lại.

Tất cả đệ tử chân truyền đồng loạt cất tiếng chào:

"Sư huynh!"

Lý Liệt Hỏa thấy họ túm năm tụm ba, người đứng người ngồi, người ôm kiếm dựa vào vách tường, có người lại ngồi thẳng bàn bạc trên bàn dài, chỉ có mình Cát Hưng đang ngồi nghiêm chỉnh một mình. Không khỏi cau mày, ra lệnh:

"Tất cả đều ngồi xuống đi!"

Mọi người lần lượt ngồi xuống, ngay cả mấy nữ tu sĩ tới để chuẩn bị chất vấn Lý Liệt Hỏa cũng bị sự oai phong của hắn đàn áp. Đệ tử chân truyền chưa từng tới Hắc Vân Thành cũng cảm thấy bầu không khí ở đây và Chân Truyền Điện hoàn toàn khác nhau.

"Có lẽ đại quân Ma Vực đã xuất phát rồi, lần này chúng đã quyết tâm muốn phá bỏ Hắc Vân Thành, quy mô tấn công vượt qua những lần khác trong lịch sử. Nếu muốn bảo vệ Hắc Vân Thành thì mong mọi người hãy sẵn sàng trong trường hợp có khoảng nửa số người ở đây sẽ chết."

"Cái gì? Khoảng nửa số người sẽ chết?"

"Sư huynh, ngươi không nói đùa phải không!"

Vẻ mặt của nhóm đệ tử chân truyền biến đổi khác nhau, có người sợ hãi đổi sắc mặt, có người cảm thấy khó tin, có người thì cau mày suy tư. Họ đều không ngờ Lý Liệt Hỏa lại trở nên bi quan như vậy.

Nhạc Thiên vừa suy tư vừa thưởng thức một cặp xúc xắc, đây lại là một cơ hội đánh bạc tốt, đánh cược xem có thể bảo vệ Hắc Vân Thành hay không. Nhưng hắn không muốn gánh chịu lửa giận của Đại sư huynh, chỉ đành thầm nói thêm một câu giúp Lý Liệt Hỏa trong lòng:

"Một nửa người chết đi kia chưa chắc đã bảo vệ được, khả năng lớn là các ngươi sẽ phải chịu những vết thương nặng nhất."

Bì Dương Thu như thể nhìn thấu được suy nghĩ của hắn, thầm thì:

"Ha ha, Nhạc Thiên, dù sao vị Đại sư huynh này cũng vẫn còn quá trẻ, như này đã phải đánh giá cao lòng quyết tâm của họ rồi. Ta thấy cùng lắm chỉ chết một phần ba mà thôi. Những năm qua đúng là yên bình quá, mấy lão già từng trải qua đại chiến giờ chẳng còn sót lại bao nhiêu."

"Chắc sợ dọa họ sợ! Ha, chẳng lẽ cho cho rằng Nhân Hoàng không chết được thật?"

Đới Mộng Phàm từng làm sư huynh muội với Đại sư huynh Lâm Huyền, từng trải qua đại chiến khốc liệt nên cũng rõ sự kịch liệt thế nào, tư thế ngồi rất đàng hoàng:

"Có bao nhiêu Ma Hoàng?"

"Hình như là mười hai."

Do có sự tồn tại của Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận nên cái này gần như đã thành thông lệ.

"Quả nhiên."

Sắc mặt Đới Mộng Phàm càng xấu hơn, nàng làm Tam sư tỷ nhiều năm như vậy rồi cũng không muốn tranh giành vị trí Đại sư huynh Đại sư tỷ này là vì không muốn ra chiến trường lần nữa.

Một nữ tu sĩ dáng vẻ phong lưu, hai má hây hây hồng đang nghịch viên ngọc xanh miết trong ngón tay, mỉm cười nói:

"Chúng ta không chỉ có mỗi mười hai người, còn có cả Hắc Vân Lôi Hống trận nữa mà, đám ma tộc kia đâu phải đối thủ của chúng ta?"

Đệ tử chân truyền tụ tập ở đây chỉ có mười mấy người, mỗi người trong bọn họ đều mang theo vật cưỡi, cũng đều là những người đã vượt qua năm lần thiên kiếp. Tụ đủ lại cũng hơn ba mươi người, hơn hẳn mười hai Ma Hoàng kia.

Cũng vì vậy mà ngoài mấy người Nhạc Thiên, Đới Mộng Phàm từng trải qua đại chiến ra thì những đệ tử chân truyền khác đều hơi khinh thường lời giải thích của Lý Liệt Hỏa. Thậm chí còn cảm thấy hắn đang tránh nặng tìm nhẹ, không muốn nhắc tới Triều Thiên Kiêu mà thôi.