Đới Mộng Phàm hỏi:

"Triều Thiên Kiêu đang ở đâu?"

"Không biết, khả năng lớn là đã bị mắc lại ở Ma Vực, điều này chắc chắn phải có sự đề phòng."

Nguyễn Dao Trúc không nhịn được nói:

"Vậy chúng ta..."

Đới Mộng Phàm lắc đầu:

"Dao Trúc, đừng nói gì cả. Nếu Thiên Kiêu thực sự bị mắc kẹt ở Ma Vực thì ta đoán nàng có lẽ đã chết rồi."

Nếu sa đọa thành Ma Hoàng thì thực sự rất đáng sợ.

Nguyễn Dao Trúc ảm đạm cúi thấp đầu xuống.

Đới Mộng Phàm lại hỏi:

"Có thể cầu viện được không?"

Lý Liệt Hỏa hỏi ngược lại:

"Cầu viện được ai?"

Đới Mộng Phàm không nói gì được, bèn thở dài một hơi.

Từ xưa tới nay Quy Hải Linh Tôn không ra khỏi Thiên Thư Lâu, trừ phi Vạn Tượng Tông dính họa diệt môn, nếu không ngài chắc chắn sẽ không ra tay. Hai vị tông chủ đều đã đi theo Thái Thượng tông chủ lên cửu thiên, trên người cũng đã có chức vụ.

Vạn Tượng Tông không giống tông môn bình thường là tổ chức hệ thống từ quan hệ thầy trò. Mà là do nhóm đệ tử chân truyền tự trị, tự do hợp tác và chia sẻ, gần như không bị ràng buộc chút nào.

Tương tự như vậy, quyền lực càng lớn thì trách nhiệm càng cao. Bình thường không có việc gì thì có thể an tâm tu hành, có việc thì lại từ chối trách nhiệm. Nhưng trên đời làm gì có chuyện gì tốt như thế.

Nói tiếp thì việc phòng ngự khu vực này cũng nằm trong chức trách của Vạn Tượng Tông, những tông môn khác sẽ không chịu tới chảy máu hi sinh thay ngươi.

Với Vô Dục Thiên Cung thì càng khỏi nói, Ma Vực triệu tập mười hai Ma Hoàng tới công thành thì ở những chiến khu khác sẽ xuất hiện sơ hở. họ sẽ ra mệnh lệnh cho tông môn ở khu vực đó nhân cơ hội này lấy lại vùng đất bị mất chứ không phải kéo quân đi viễn chinh. Rồi bị Ma Vực nắm mũi dắt đi.

Đới Mộng Phàm lại hỏi:

"Vậy bỏ thành thì sao? Thiên Kiêu không có ở đây, Huyền Vũ quân đoàn không thể dùng được, tình hình thực sự rất bất lợi."

Lý Liệt Hỏa nói:

"Ngươi biết chuyện đó là không thể mà. Không chiến mà chạy, quân pháp khó tha!"

"Đúng, ta biết điều đó."

Đới Mộng Phàm cười khổ, loại hành động đào binh như này sẽ khiến Vô Dục Thiên Cung tức giận, rồi lại ra lệnh cho bọn họ thu hồi Hắc Vân Thành. Lúc đó sẽ phải đánh đổi gấp mười lần bây giờ. Toàn bộ Vạn Tượng Tông sẽ gặp tổn thất lớn.

Bây giờ cần phải liều mạng, đánh tới mức lưỡng bại câu thương, chém chết mấy Ma Hoàng và bức lui ma tộc.

Tất nhiên Vô Dục Thiên Cung sẽ có thưởng, dùng tài nguyên để chống đỡ cho Vạn Tượng Tông.

Ngay cả đệ tử chân truyền mới cũng sẽ có thêm, thiên tài không thiếu, nhưng năm đó không như vậy.

Tam sư tỷ như nàng cũng từ đó mà ra, nhưng chỉ sợ lần này không được may mắn như thế, không được nhìn ngày đó tới.

Không phải nàng nhát gan vô dụng, là do nàng vất vả lắm mới đi được tới bước này. Nàng không muốn liều mạng thêm nữa.

Hai người bọn họ thì thầm trò chuyện với nhau. Còn nữ tu sĩ có bộ dạng phong lưu, hai má phớt hồng không nhịn được nói:

"Này, các ngươi đang nói cái gì thế! Cũng chỉ là mười hai Ma Hoàng mà thôi!"

Đới Mộng Phàm cười khổ:

"Được rồi Hân sư muội. Ngươi sẽ biết nhanh thôi."

Vạn Kiếm Phong đột ngột đứng dậy, rút kiếm ra khỏi vỏ. Lạnh lùng nói:

"Sư huynh sư tỷ, các ngươi làm ta rất thất vọng. Tự phô chí khí của người khác rồi tự diệt uy phong của mình. Ma tộc muốn phá được Hắc Vân Thành thì phải hỏi trước kiếm trong tay ta đã!"

Hắn tu hành Ngự Kiếm Thiên Thư, là một kiếm tu, am hiểu nhất là sát phạt nên không coi trọng mười hai Ma Hoàng dẫn theo một đám ô hợp, không nghĩ họ có thể lợi hại tới mức nào.

"Ha ha ha ha!"

Nhạc Thiên vỗ bàn, cười sằng sặc:

"Ta không nhịn nổi nữa rồi, nào ai đánh cược với ta đi, đánh cược xem có thể bảo vệ được Hắc Vân Thành hay không? Phải rồi, còn có thể tăng cao tỷ số bồi thường, cược xem trong số chúng ta có bao nhiêu người chết."

Câu nói này kích thích cơn giận của mọi người, ồn ào chỉ trích hắn. Chỉ trong chốc lát đã biến thành các đệ tử chân truyền tranh chấp lẫn nhau, y như lúc ở Chân Truyền Điện.

Bì Dương Thu lắc đầu, nếu có Lâm Huyền ở đây thì mọi người đã nhất trí từ lâu rồi. Dù sao Lý Liệt Hỏa cũng không phải Đại sư huynh thật sự, bình thường còn có tiếng nói, chứ vừa tới bước ngoặt sinh tử này là lại không thể trấn áp được tình uống. Mà trận đại chiến này đúng thực rất không khả quan.

"Sư huynh, ta am hiểu trận pháp đạo, hay cứ giao Hắc Vân Lôi Hống trận cho ta quản lý đi!"

"Được!"

Lý Liệt Hỏa nói:

"Ta cần có người chỉ huy Huyền Vũ quân đoàn."

Trong đường chợt yên tĩnh như tờ, không một ai trả lời.

Dù là đệ tử chân truyền chưa trải qua đại chiến thì vẫn có một chút thường thức cơ bản. Chỉ huy quân đoàn là phải ra khỏi thành đánh dã chiến với quân địch, thậm chí là phải xông thẳng vào quân trận của phe địch.

Không những mất đi sự che chở của Hắc Vân Lôi Hống trận, mà còn rất dễ bị Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận vây nhốt. Dưới tình huống này, họ rất dễ chết đi.