Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2879. Thiên Kiếp lần thứ năm

Nhạc Thiên phì cười, Lý Liệt Hỏa càng cau mày chặt hơn.

Đúng lúc này, Nguyễn Dao Trúc với vẻ mặt thẫn thờ kiên định giơ tay lên.

Lý Liệt Hỏa không nhìn nàng, nói:

"Vậy là không có ai, tốt lắm!"

Ầm ầm ầm!

Tiếng sấm loáng thoáng vang lên từ sâu trong núi.

"Xuân lôi?"

Nhưng khi nâng mắt lên nhìn thì lại không nhìn thấy một tia chớp nào.

"Tiếng sấm bình thường sao có thể vang xa như vậy được, không lẽ có người đang độ kiếp?"

Khúc nhạc đệm nho nhỏ này không thu hút quá nhiều sự chú ý, mãi tới khi tiếng sấm vang ngày càng xa, vang liên miên không dứt khiến toàn bộ Hắc Vân Thành hơi rung chuyển.

"Đây là lượt Thiên Kiếp thứ mấy?"

Thiên Kiếp lần thứ năm!

Rào rào rào rào! Linh Quy trong đầm nước lớn ngẩng đầu lên, ngóng đầu nhìn kiếp vân đang nhanh chóng tụ lại trong bầu thiên không, xoắn lại như một vòng xoáy, lôi minh cuồn cuộn kéo tới.

Lý Thanh Sơn sẽ nhanh chóng đột phá Linh Quy tầng thứ sáu mà không gặp chút bình cảnh cản trở nào. Tích lũy nhiều năm như vậy cũng là để thuận nước đẩy thuyền.

Khi tu vi tăng lên dữ tội thì cũng dẫn tới Thiên Kiếp.

Kiếp Vân kéo tới dày đặc, đất trời tối sầm lại, vươn tay không nhìn thấy năm ngón. Chỉ có sấm chớp đang lập lòe, đột ngột rọi sáng quần sơn. Trông chẳng khác nào những người khổng lồ trầm lặng đang quan sát Linh Quy trong đầm lớn.

Kỳ quái ở chỗ mãi không thấy có một tia chớp nào hạ xuống, kiếp vân kéo tới tầng tầng lớp lớp, gần như muốn ép chạm vào đỉnh núi.

Ở giữa vòng xoáy lớn đang có từng ngọn lôi kiếp đang ngưng tụ, chậm rãi thành hình.

Thiểm điện nhanh chóng xoẹt ngang, ngưng tụ mãi không tan đang treo cao trên đỉnh đầu Lý Thanh Sơn.

Kích thước khổng lồ của Thiên Kiếp lần này không hề kém cạnh Thiên Kiếp lần thứ sáu của Triều Thiên Kiêu.

Cùng lúc này, Ngũ Âm Ma trong lòng bắt đầu rục rịch. Tầng tầng Ma Niệm, Phiền Não vô biên, Ngũ Âm bừng bừng.

Mà ở Hắc Vân Thành cũng vậy, bên trong thì lòng người không phục, bên ngoài thì có đại quân đang áp sát. Nội ngoại khốn đốn, tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc.

Lý Thanh Sơn lắc mình biến hóa thành Ma Thần Chi Khu, đứng thẳng dậy từ trong đầm lầy. To lớn như quần sơn, mở rộng hai tay đón lấy kiếp vân đầy trời.

"Tới đi!"

Còn chưa dứt lời thì trong thiên địa đã vang lên tiếng nổ.

Tại trung tâm vòng xoáy kiếp vân là lôi kiếp đang ngưng tụ lại, vô cùng nhanh chóng.

Chúng không hề đánh xuống một cách qua loa, mà bày ra trận liệt, nổ vang rền trời xong mới đánh xuống.

Lôi long thét lên, điện xà loạn vũ, lại có thêm tám chuôi lôi kiếp ngưng binh nữa đang ngưng tụ lại, đan thành một cái lưới hình Tiên Thiên bát quái.

Đãi ngộ nhường này ngay cả Triều Thiên Kiêu lúc trải qua Thiên Kiếp lần thứ sáu cũng không nhận được.

Lý Thanh Sơn như đánh một quyền vào không khí, trong lòng thấy vô cùng khó chịu, cảm giác như sắp gặp đại nạn tới nay.

Lôi là Thiên khiển, kiếp là Thiên phạt.

Với tu hành giả bình thường khác thì đây chỉ là một thử thách. Còn tới phiên hắn thì như phạm vào tội lớn nghịch thiên.

Trời xanh tức giận, quyết tâm muốn đánh hắn thành tro tàn.

Có tội với thiên, không thể cầu khẩn.

"Quá lợi hại! Không nhanh chóng phá trận này thì chờ tới khi thứ đồ chơi kia đánh lên đầu thì có dùng Phượng Hoàng Niết Bàn mười lần cũng vô dụng. Huống hồ bây giờ ta chỉ còn sót lại một lần, đúng là quá trứng đáng thương mà."

Lý Thanh Sơn vừa định triển khai thần thông thì cảnh tượng trước mắt đã thay đổi.

Bầu trời tối sầm lại, ngọn núi dài miên man, còn hắn từ Thần Ma biến trở lại thời thiếu niên. Quay trở về Ngọa Ngưu Thôn đã bị phá hủy bởi ngọn lửa chiến tranh, đang nằm trong chuồng bò, một con trâu đang nằm ngay cái máng.

Hắn thầm nói:

"Ngưu ca!"

Thầm nghĩ gay rồi trong lòng, ảo cảnh ngày càng chân thực, ngay cả cảm giác khi bị cỏ khô chọc vào người cũng cảm nhận được rõ ràng, khó mà phân thật giả.

"Ta dẫn Triều Thiên Kiêu vào trong ảo cảnh để trêu chọc, bây giờ lại gặp báo ứng tới quá nhanh."

Tiểu An thấy ánh mắt hắn trở nên mơ màng, nói:

"Là Ngũ Âm Ma!"

Nếu hắn tu hành Tự Tại Thiên Thư thì đây không phải chuyện gì lớn. Nhưng Âm Thần của hắn đã bị diệt ở Lãnh Huyết Quan, một thân tu vi biến mất nên đã gặp phải kiếp nạn này.

Độ hiểm ác của Ma đầu không hề kém cạnh lôi kiếp, huống hồ lại gặp đúng lúc như vậy.

Giọng của Tiểu An truyền xuyên qua lôi minh cuồn cuộn:

"Thanh Sơn, Ngũ Âm là: Sắc, thụ, tưởng, hành, thức. Vì những cái này mà phải chịu đủ loại khổ sở, tái sinh ra đủ loại tưởng niệm. Sau đó sẽ khiến hành động trở nên điên cuồng, ý thức mê muội, che giấu bản tâm. Muốn chống lại Ngũ Âm Ma thì trước tiên phải phá được chúng, nên nhớ tất cả những gì hiện ra trước mắt đều là huyễn ảo."

Một nông phụ bên thùng nước ngang eo lớn tiếng quát tháo:

"Lý Nhị, mau bò dậy làm việc đi!"

Lý Thanh Sơn cười đắc ý, nói:

"Nếu vậy thì bây giờ thứ gặp phải chính là Sắc Ma."

Nông phụ cả giận:

"Lý Nhị, ngươi đang nói lung tung gì thế?"

Thanh Ngưu ngẩng đầu lên, lẳng lặng nhìn hắn.