Vết thương không khép lại, để lại một khoảng trống thê thảm, trong đó không còn thấy máu thịt hay xương cốt nữa, giờ hắn đã bị thương nặng. Nhưng không rõ vì sao hắn vẫn đứng sừng sững hùng hồn, tựa như hòa lại làm một thể với đại địa, đứng ngẩng đầu nhìn chăm chú lên bầu trời trên cao, nhìn xuyên qua nơi sâu thẳm sau tầng tầng vân kiếp.
Trời xanh như thể bị ánh mắt đó làm tức giận, tiếng sấm trầm thấp vang lên ầm ầm. Ánh chớp vỡ vụn lập tức ngưng tụ lại thêm lần nữa, chỉ còn sót lại một thanh cự kiếm bằng lôi điện.
Lý Thanh Sơn không bị lay động, Tiểu thiên thế giới trong người từ từ vận chuyển, dùng Thần Biến bên trong để trấn nhiếp Ma Niệm. Dùng Ma Biến bên ngoài chống lại Thiên Phạt. Các biến hóa từ từ được triển khai, tựa như mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay hắn. Không thể xóa nhòa, cũng không thể lay động.
Thần Ma Cửu Biến, cũng là bất biến.
Tiểu An lẳng lặng nhắm mắt lại, nói:
"Thắng."
…
Vù!
Cơn gió rít mạnh thổi từ núi xa tới, thổi tràn vào Liệt Hoàn Đường, thổi tung quần áo của các đệ tử chân truyền làm giảm đi phần nào bầu không khí nghiêm túc bên trong.
"Trận gió này thật là kỳ quái."
"Rốt cuộc là do ai?"
"Từ hướng kia...Hay là do đệ tử Phi Tinh Cốc?"
Nhóm đệ tử chân truyền nói chuyện, bây giờ tất cả tướng tá đều ở trong Hắc Vân Thành, không thể nào chạy tới nơi xa như vậy để Độ Kiếp được.
Trận chiến này không chiêu binh đệ tử nhập thất trong tông môn, họ đều là hạt giống đệ tử chân truyền trong tương lai cả. Tất nhiên cũng không có sự trợ giúp lớn lao gì đối với chiến sự nên không cần thiết phải "hi sinh".
Có thể nói rằng, dù đệ tử chân truyền ở đây chết sạch, chỉ cần không thiếu lượng lớn tài nguyên thì ngần đó đệ tử nhập thất cũng có thể cho ra được vài đệ tử chân truyền.
"Đã Độ Kiếp thành công rồi à?"
"Rốt cuộc là lượt Thiên Kiếp thứ mấy rồi chứ, hình như Thiên Kiếp lần thứ năm cũng không tạo ra động tĩnh lớn như vậy được."
"Đừng có đùa, không lẽ là độ Nhân Tiên kiếp, nhưng người đó sao lại chọn độ ở vùng hoang dã, biên giới chiến trường chứ?"
"Nếu như ngươi nói thì Nhân Hoàng kiếp sẽ chọn độ ở vùng hoang dã, biên giới chiến trường à?"
"Cái đó...Cũng có thể là ma tộc."
"Ma tộc mà lại chạy tới Nhân Gian Đạo Độ Kiếp? Não ngươi hỏng rồi à?"
Họ thảo luận lung tung, càng đoán càng không ra được thân phận của người Độ Kiếp kia. Nhưng đại chiến sắp tới, không có ai cẩn thận suy nghĩ làm gì cả. Chỉ mượn đề tài để nói ra chuyện của mình nhằm thả lỏng tâm trạng một chút mà thôi.
Nguyễn Dao Trúc đột nhiên nhớ ra một người:
"Lý sư huynh, Thanh Sơn sư đệ đang ở đâu?"
"Nguyễn sư muội, giờ là lúc nào chứ."
Lâm Khả Hân mất kiên nhẫn nói, giờ nàng đã hơi bị dọa sợ rồi, không còn bộ dạng phong lưu tiêu sái như lúc vừa nói chuyện nữa.
Nếu chỉ cần mình Lý Liệt Hỏa nói thì đây có thể coi là chuyện giật gân, nhưng ngay cả "lão nhân" như Đới Mộng Phàm, Nhạc Thiên cũng nói giật gân như vậy thì tình hình có lẽ rất không ổn thật.
Vào lúc này rồi ai mà quan tâm được tới một tên đệ tử nhập thất chứ. Dù hắn có là thiên tài cỡ nào đi nữa thì bây giờ cũng chả có ích lợi gì.
Nhưng Lý Liệt Hỏa lại rất để tâm tới vấn đề này:
"Ta lấy được tin tức từ chỗ vọng thiên của Hắc Mao Hống. Từ khi Âm Thần của hắn xuất khiếu đi với Triều sư muội tra xét Lãnh Huyết Quan đã mất tung tích."
Nói tới đây, hắn cau mày rơi vào suy tư, đột nhiên nói:
"Không, không có khả năng đó được, hắn vừa vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ tư bao lâu chứ!"
Nhóm đệ tử chân truyền nhìn mặt nhau, cảm thấy thật khó tin. Không lẽ Lý Liệt Hỏa lo lắng người Độ Kiếp chính là Lý Thanh Sơn kia sao?
Vạn Kiếm Phong cho rằng Lý Liệt Hỏa gặp áp lực quá lớn nên thần trí bắt đầu không được tỉnh táo.
Nguyễn Dao Trúc mím môi cúi thấp đầu không nói gì, nhưng trong lòng lại có lòng tin mãnh liệt, hắn chắc chắn còn sống, chắc chắn!
Trận gió kỳ lạ kia tới nhanh đi cũng nhanh, đề tài lại quay về chiến sự, chẳng mấy chốc bầu không khí lại trở nên nóng vội.
Nhạc Thiên cười nói:
"Không thể tiếp tục lãng phí thời gian như vậy được nữa, xin sư huynh hãy mau chóng ra lệnh."
Nhìn thoáng qua Vạn Kiếm Phong, nói tiếp:
"Có vài việc có nói cũng không thể nói rõ."
Lý Liệt Hỏa hiểu ý gật đầu, Vạn Kiếm Phong đáp lại:
"Đúng vậy."
...
"Ta còn sống sao?"
Lý Thanh Sơn khôi phục hình người, lẳng lặng nằm trong quần sơn. Hớn hở nói.
Trận gió lớn tận diệt kiếp vân giăng khắp trời, bầu trời xanh thẳm tựa như trong suốt.
Trận Thiên Kiếp này quá mạnh, Ngũ Âm Ma cũng rất khó đối phó. Khi Dục Ma xuất hiện, tạp niệm trong lòng hắn bộc phát, các loại Thần Ma biến hóa lập tức sản sinh dấu hiệu phân liệt. Cũng may Tiểu thiên thế giới đã hoàn toàn vững chắc nên mới không bị sụp đổ.