Mà khi Hành Ma xuất hiện lại khiến cơ thể hắn mất khống chế, hành vi mất tự chủ suýt nữa đã bị lôi kiếp ngưng binh chém rớt đầu. Bầu giờ trên cổ hắn vẫn còn một cái miệng lớn đang ào ào đổ máu.

Cuối cùng Thức Ma chính là thứ sáng sợ nhất, làm vặn vẹo ý thức của hắn. Khiến hắn phải nảy sinh nghi ngờ đối với tất cả những gì mình đang kiên trì:

"Gì mà Ngưu ca, gì mà Cửu Thiên có thực sự quan trọng như vậy không? Không bằng sống đơn giản..."

Nếu hắn thực sự dao động thì dù có Độ Kiếp thành công thì tâm chí cũng thay đổi, không còn là Lý Thanh Sơn vốn dĩ nữa.

Rất có thể sẽ tiến vào Ma Vực ngay lập tức, lựa chọn nuốt Hắc Nhật Ma Tâm để có thể lấy được sức mạnh lớn hơn.

Kết quả sẽ như Tiền Dung Chỉ đã phán đoán, trái lại không được Ma Vực tán thành, cuối cùng bị sức mạnh phản phệ, chết vô cùng khó coi. Nếu như người trong truyền thuyết không thể thực hiện truyền thuyết thì kết quả e rằng còn thảm hơn cả phàm nhân.

Lý Thanh Sơn không biết những điều này, nhưng hiểu rõ lựa chọn đường đi là quan trọng nhất, cũng là điều đáng sợ nhất.

Một khi đi nhầm, dù tạm thời thấy tương lai rộng mở thì cuối cùng cũng không tránh khỏi rơi vào kết cục bi thương.

Giờ nghĩ lại rất nhiều tu hành giả kia trong lúc Độ Kiếp thành công, bắt đầu từ thời khắc trở thành Nhân Hoàng liệu có mãi mãi đánh mất tư cách trở thành Nhân Tiên hay không?

Mãi tới khi tiêu hao hết tuổi thọ, ngã xuống mới hối hận về lựa chọn lúc trước. Vì vậy mới nói: "Bồ Tát úy nhân, chúng sinh úy quả."

Nhưng cũng may, sau khi trải qua khảo nhiệm Sắc Thụ Tưởng Hành, tâm chí của hắn càng trở nên kiên nghị, đi qua được con đường nguy hiểm này.

Sau khi hàng phục được Ngũ Âm Ma, hắn cũng bị trọng thương rất nặng, lập tức phản lại một kích, dùng Viên Ma thần thông phá tan cự kiếm, sau đó nổi gió tận diệt vân kiếp.

Tiểu An mỉm cười gật đầu:

"Hừm, vẫn còn sống!"

Rồi sờ trán hắn, nói tiếp:

"Có cần nghỉ ngơi một lát không?"

Lý Thanh Sơn mỉm cười lắc đầu, nói:

"Không được, ma tộc sắp giết tới Hắc Vân Thành rồi! Ta thấy có vẻ Lý Liệt Hỏa sẽ không chống đỡ được."

Đại địa ầm ầm rung chuyển, dung nham trào ra từ những vết rạn trên mặt đất.

Trận đại chiến này đã phá hoại vỏ trái đất, do không còn Lý Thanh Sơn trấn áp nữa nên nó đã bạo phát.

Bên trong quần sơn, một ngọn núi lửa từ từ bay lên. Còn Lý Thanh Sơn thì nằm trên ngọn núi lửa, cười nói:

"Vừa hay."

Dùng sức lực cuối cùng chuyển hóa thành Phượng Hoàng Biến, sau đó sử dụng Phượng Hoàng Niết Bàn cuối cùng. Phượng Hoàng múa xoay tròn trong ngọn lửa hừng hực, cuối cùng hóa thành một quả trứng Phượng Hoàng.

Một lúc sau thì phát ra tiếng răng rắc, nứt ra một kẽ hở. Một đứa bé có bộ dạng của Lý Thanh Sơn lẳng lặng nằm bên trong quả trứng.

Tiểu An lấy Tam Táng Pháp Y làm vải quấn, bọc hắn vào từng lớp vải rồi dịu dàng ôm vào lòng.

"Này, cần thiết phải như vậy không?"

Lý Thanh Sơn vừa bực vừa thấy buồn cười, hắn cũng không phải một đứa nhỏ thật, nhưng trong miệng lại chỉ phát ra những tiếng a a a a, tay chân không có sức lực nên không thể phản kháng, chỉ có thể túm được một chùm tóc của nàng.

Tiểu An cười híp mắt, hôn một cái lên mặt hắn. Người hơi rung lên, vậy mà lại hát ru.

Lý Thanh Sơn mở to mắt trừng nàng, vậy mà hắn lại vô lực phát hiện ra mình thực sự buồn ngủ.

Tiểu An bóp khuôn mặt nhỏ như trái trứng của hắn, cười híp mắt nói:

"Ngủ đi ngủ đi, ta sẽ chăm sóc ngươi."

"Được rồi được rồi, ta phục ngươi rồi."

Lý Thanh Sơn bất lực, đành phải nhắm mắt lại. Chẳng mấy chốc đã nặng nề ngủ mất.

Trong đôi mắt trắng xám của Tiểu An chợt lóe lên ánh lửa, chiếu rọi lên rất nhiều cảnh tượng cách xa ngàn dặm.

Đại quân Ma Vực kéo dài mấy trăm dặm, bò sát uốn lượn đi trên mặt đất, tiền quân đã thâm nhập vào Nhân Gian Đạo, hậu quân thì chưa vượt qua Lãnh Huyết Quan. Dù không hiến tế, chỉ bằng khí tức tỏa ra tự nhiên thôi cũng đủ để làm thay đổi biên giới hai vực.

Cách đó không lâu Lý Thanh Sơn tu hành Linh Quy Biến trong đầm lớn đã lợi dụng Huyền Quang Tận Chiếu để phát hiện ra chuyện đại quân Ma Vực xuất chinh.

Nhưng hắn muốn tập trung tu hành, không thể quan sát mọi lúc được nên chỉ đành thu hồi thần thông. Cũng may có Tiểu An ở đây, tung hết tất cả Khô Cốt Niệm Châu ra hóa thành từng Khô Cốt Ma giám thị Ma Vực hành quân từ xa.

Thân hình của chúng biến thành rất nhỏ, không lớn hơn một viên Khô Cốt Niệm Châu là bao. Trên người cũng không tỏa ra chút khí tức nào, vô cùng hợp làm tình báo.

Một Khô Cốt Ma ngẩng đầu lên nhìn trong đám cỏ dại, chỉ thấy một ánh kiếm phá không phi tới. Vạn Kiếm Phong ngự kiếm, quan sát đại quân ma tộc uốn lượn hành quân.

"Hừ, đầu đuôi đi không nhìn nhau há chẳng phải đang mặc ta chém giết à. Lý Liệt Hỏa này thực sự quá nhát gan, căn bản không giao thủ với Ma Hoàng gì cả. Chỉ cần mình ta ra một chiêu kiếm cũng có thể giết được bao nhiêu người rồi, ma tộc đừng hòng nghĩ tới việc đẩy được cương vực tới chỗ Hắc Vân Thành. Lập được đại công rồi thì cái vị trí đại sư huynh kia, Lý Liệt Hỏa, Triều Thiên Kiêu ngồi được mà Vạn Kiếm Phong ta lại không thể?"