Mũi kiếm đột ngột vung xuống dưới, một ánh kiếm dài trăm trượng gào thét chém xuống đại quân ma tộc dưới mặt đất!
Nhưng điều khiến Vạn Kiếm Phong phải trợn mắt há mồm đã xảy ra.
Ánh kiếm bay tới giữa không trung thì đột ngột co lại, chỉ thoáng chốc lại co nhỏ hơn.
Tiểu An để ý tới chuyện này, vừa nhìn đã biết có lẽ đệ tử chân truyền chưa từng tới chiến trường Ma Vực bao giờ.
Ma tộc không thâm nhập một mình, mà là vừa mở rộng Ma Vực vừa hành quân.
Hay nói cách khác, ngoài tuyến đường hành quân ra thì vẫn còn tồn tại khu vực giao giới như cũ. Pháp tắc Nhân Gian Đạo đan xen với pháp tắc Ma Vực, tất cả pháp thuật đều bị hạn chế rất lớn.
Sau khi xuyên qua khu vực này, thực chất đã tiến vào Ma Vực, pháp thuật của tu sĩ ở Ma Vực đã bị pháp tắc Ma Vực làm suy yếu.
Chưa hết, tuy rằng nhìn ma tộc hành quân trận không giống quân trận, thế nhưng vẫn có tồn tại một chút tinh thần của quân đội, nếu không có hai tầng ngăn cản làm suy yếu thì căn bản không thể chống lại được ánh kiếm. Nhưng bây giờ thì khác, tầng ngăn cách không hề khách khí gọt đi ánh kiếm lần nữa.
Cuối cùng chỉ còn sót lại ánh kiếm dài mười trượng rơi xuống đại quân, nhưng cũng đủ chém giết được rất nhiều ma tộc. Tuy nhiên so với toàn bộ đại quân Ma Vực thì chỉ như muối bỏ biển.
Đám Vu Chúc lập tức thu thập binh khí giáp trụ, tỉ mỉ cắn rách thi thể phần lính đã chết, sau đó vẩy chúng lên đường hành quân. Thi thể chẳng mấy chốc đã bị giẫm thành thịt vụn, chuyến hành quân đầy máu tanh này chỉ là một khúc nhạc dạo ngắn, dùng huyết nhục ma tộc để cố hóa cương vực.
Sau chiêu kiếm này, đại quân ma tộc không một ai đáp lại. Nếu mười hai vị Ma Hoàng không ra tay, không lên tiếng thì những Ma Đế, Ma Vương cũng không muốn bị một kiếm tu mạnh mẽ nhớ mặt trên chiến trường.
Những ma tộc khác lại càng không ra mặt, dù thế nào cũng bị pháp tắc thiên địa hạn chế. Vạn Kiếm Phong có muốn giết họ vẫn vô cùng đơn giản, không ai muốn trở thành thi thể bị vạn người đạp thành thịt vụn cả,.
Vì vậy đại quân không hề dừng lại, tựa như một con quái vật khổng lồ không phát hiện ra mình đã bị con sâu nhỏ ven dường cắn một cái.
Vạn Kiếm Phong trước giờ chưa gặp phải chuyện tốt như này, mặc hắn giết thế nào cũng được, còn kẻ địch lại không hề đánh trả, ngay cả kêu cũng không thấy. Bàn tay cầm kiếm của hắn hơi run lên, nếu tiếp tục giết thì tới khi nào giết được hết mấy triệu ma tộc?
Nếu đại quân ma tộc đẩy cương vực tới Hắc Vân Thành, sau đó bày ra Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận thì phải xử lý thế nào? Nếu trốn trong thành triển khai pháp thuật thì cũng chỉ có thể giết chết được một tên ma tộc cấp bậc thấp nhất. Ngay cả Ma Vương cũng chưa chắc đã giết được.
Một Nhân Hoàng mạnh mẽ, một kiếm tu không sợ gì cũng bị sự tàn khốc và hoang đường của chiến tranh làm chấn động.
Hắn không khỏi tự hỏi trong lòng:
"Liệu chúng ta chết đi một nửa là có thể bảo vệ Hắc Vân Thành thật sao?"
Tiểu An lại nghĩ khác.
…
Lý Thanh Sơn đột nhiên mở to hai mắt tỉnh lại, đôi mắt đỏ đậm trong suốt phản chiếu bầu trời đầy mây đen. Hắn mở to mắt nhìn, sau đó ánh mắt từ từ trở lại màu sắc tối đen. Dùng giọng nói non nớt:
"Chúng ta đang ở đâu?"
Tiểu An bóp mặt hắn:
"Kế cận Hắc Vân Thành."
Lý Thanh Sơn trợn tròn mắt, vung nắm đấm lên:
"Ta phải tức giận!"
Tiểu An buông tay ra:
"Quỷ hẹp hòi!"
Lý Thanh Sơn lại hỏi:
"Tình hình thế nào rồi?"
"Tự ngươi xem đi!"
Tiểu An ôm hắn nhấc lên thật cao. Lý Thanh Sơn thấy doanh trại dài dằng dặc từ phương xa, kéo dài khắp núi đồi. Nhìn mãi không thấy điểm đầu điểm cuối, đâu đâu cũng là quân doanh của ma tộc.
Mây ráng chiều dày đặc trên bầu trời, không thể nhận rõ đâu là mây khói tự nhiên hay là do ma khí bốc lên ngưng tụ thành. Gần như chạm vào bầu trời mây đen không tan trên Hắc Vân Thành.
Rõ ràng ma tộc đã đẩy cương vực tới dưới Hắc Vân Thành, tạo thành một cảnh mà mắt thường rất hiếm khi thấy. Khu tiếp giáp hiện lên rõ ràng, một khi bất kỳ pháp thuật nào tiến vào khu vực này đều bị co nhỏ lại.
Vì vậy nên đôi bên đều sử dụng khí giới nguyên thủy để công phòng như xe bắn tên, cung tên, máy bắn đá, chùy công thành...
Mùi máu tanh nồng nặc, tiếng hét hò đòi giết ngất trời, theo làn gió thổi tới đã nhỏ hơn rất nhiều.
Dù cách xa như vậy cũng cảm thấy rất kỳ dị, nhóm ma tộc lít nha lít nhít như giun dế leo lên Hắc Vân Thành, sau đó bị vạn tiễn đánh gục, lăn xuống dưới cột đá.
Họ chắc chắn phải chết, nhưng chỉ có thể tiến tiếp không thể lùi. Chẳng bao lâu huyết nhục đã biến thành từng cái đầm lầy.
Đây là trận công thành kịch liệt nhất, cũng là trận phụ chiến khốc liệt nhất. Mỗi một người chỉ chớp mắt cái là có thể chết trận, nhưng không có bất cứ ai để tâm. Ngay cả chính họ cũng mắt đỏ ngầu, gào thét khàn giọng, trở nên cuồng nhiệt khó tin.
Làm người ta cảm thấy thực hoang đường. Lý Thanh Sơn lắc đầu, cũng hiểu được:
"Ma Vực đang hiến tế."