"Rất nhanh thôi, toà thành này sẽ bị phá!"
Lý Thanh Sơn tỏ ra nghiêm trọng nói, khiến hang động lập tức trở nên yên tĩnh.
Cho dù tất cả quân sĩ bình thường đều loáng thoáng cảm giác được nhưng không một ai dám nói thẳng ra, truyền bá tin đồn làm loạn quân tâm chính là tội chết. Nhưng mấy chữ ngắn ngủi đó đã chấn nhiếp toàn trường !
Sắc mặt của tướng tá thay đổi, họ hiểu thế cuộc hơn so với những quân sĩ khác, nhưng bình thường họ chỉ có thể tiến hành động viên mà thôi. Nếu để nội bộ trong quân đại loạn thì không ai có thể gánh vác được trách nhiệm này.
"Xin sư huynh hãy nói thận trọng..."
Một đại tướng cố gắng ngăn cản lời của hắn.
"Câm miệng!"
Lý Thanh Sơn liếc mắt nhìn qua, đám tướng tá lập tức câm như hến, gần như đều là người từng bị hắn đánh.
Lý Thanh Sơn chỉ tay ra ngoài, lạnh lùng nói:
"Bức tường thành này, trận pháp này chẳng có tác dụng gì cả, không thể chống đỡ được sự tiến công của ma tộc!"
Lời này khiến tất cả mọi người sợ hãi, bầu không khí trong hang động lập tức rối loạn.
Lý Thanh Sơn không bị lay động, vẫn nói tiếp:
"Những tu hành giả cao cao tại thượng kia vẫn còn có con đường sống, thậm chí là có thể đi thẳng vào truyền tống trận ở đại điện, trốn về Vạn Tượng Tông. Còn các ngươi thì sao?"
Tiếng xôn xao càng to hơn, đốt lên sự phẫn nộ của mọi người, tựa như sấm rền vang ở trong hang núi.
Có người lớn tiếng hò hét:
"Tướng quân muốn vứt bỏ chúng ta sao?"
Lại có người lớn giọng cầu khẩn:
"Xin tướng quân hãy cứu lấy chúng ta!"
Cũng có người cúi thấp đầu tự vấn lòng:
"Chúng ta phải làm sao đây?"
Tất cả nghi ngờ, sợ hãi, phẫn nộ, hi vọng đều hướng về Lý Thanh Sơn trên đài cao.
Sức ép khổng lồ này đủ khiến tinh thần của một người bình thường tan vỡ, ngay cả tu hành giả cũng phải hoảng loạn không biết làm gì. Thậm chí nhóm tướng tá dưới đài cũng hoảng sợ bất an, chúng quân sĩ bên cạnh thì lại dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía họ.
"Ha ha!"
Thế nhưng Lý Thanh Sơn lại bật cười, cười vô cùng khoái chí. Sau đó biến thành cười to ầm ĩ, chen lấn những tiếng ồn ào xôn xao. Hắn chỉ tay xuống dưới đài, nói chắc như đinh đóng cột:
"Ta không cứu được các ngươi, tất cả các ngươi đều sẽ phải chết!"
Sau đó biến mất trên đài cao, tất cả mọi người bị chọc tức, dòng người phun trào lửa giận, trước đẩy sau chen kêu gào ầm ĩ:
"Phản, phản rồi!"
Lại có người hét lên:
"Giết ra ngoài!"
Nhưng đa phần họ chỉ đa rít gào trong tuyệt vọng. Tiếng gào ngày một cao lên, dường như muốn lật tung cả toàn Hắc Vân Thành này, nhưng họ đã bị vây trong lòng, núi trái phải đều bị chặn, không có đường ra.
Đây là thế giới Thần Phật lâm thế tu hành, tất cả mọi người đều hiểu rõ một chuyện, họ chỉ là người phàm. Hoặc là nói họ có thể phách mạnh hơn so với người bình thường, có nhiều hơn một chút thủ đoạn luyện khí mà thôi. So ra vẫn chẳng khác nào giun dế với tu hành giả.
Nếu không có tu hành giả thống suất, chỉ dựa vào một cái Hắc Vân Lôi Hống Trận trên đầu kia cũng đủ biến bọn họ thành đống tro tàn.
Ngưỡng Quang phương trượng xúc động thở dài:
"Chúng sinh đều khổ sở!"
Dù nhóm tướng tá có sức mạnh lớn thì ở trong biển người đang cuồng loạn này, họ chẳng khác nào một chiếc thuyền đơn độc, lòng đang kêu khổ không ngừng. Không lẽ kẻ này đặc biệt tới để trào phúng à? Nhưng giờ bảo họ phải nói thế nào mới được đây, giờ ma tộc bên ngoài đang dồn vào tình huống nguy cấp. Chẳng lẽ phải làm như quân quy sao? Nhưng sau khi trấn áp, thì liệu trên đời này có còn Huyền Vũ quân đoàn hay không?
"Ầm!"
Tiếng nổ lớn vang lên khiến hang động rung chuyển mạnh, tiếng nổ vang vọng không ngừng. Đá vụn rơi xuống từ đỉnh hang. tất cả mọi người ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn, tưởng rằng hang động sắp sụp.
Tới khi họ cúi đầu xuống lại thì phát hiện Lý Thanh Sơn đã quay lại đài cao, tuyên bố:
"Ta đã đập nát truyền tống trận ở đại điện!"
Tất cả mọi người sững sờ.
Lý Thanh Sơn cười đắc ý, cao giọng nói:
"Các ngươi nghĩ ta là ai chứ!"
"Tất cả mọi người đều sẽ chết, ngươi chết, ta cũng chết! Mà ngay cả chúng Thiên Thần Phật ta cũng không tin họ thực sự bất tử bất diệt. Nhưng không nên kéo dài hơi tàn như một con chuột như thế, chết ở nơi quỷ quái như này không phải cái chết của một đấng nam nhi!"
Rồi nở nụ cười với mấy vị nữ tướng quân:
"Cũng không phải kiểu chết của nữ nhân."
"Phải rồi, quên nói với các ngươi, ta đã là Quân đoàn trưởng của Huyền Vũ quân đoàn, ngày mai sẽ phải ra khỏi thành quyết một trận tử chiến với đám ma tộc! Còn truyền tống trận gì đó ở đại điện thì..."
"Hừ, ta đã muốn tử chiến thì ai dám trốn trước tiên chứ!"
Ánh mắt của hắn nhìn lướt qua nhóm tướng tá của Huyền Vũ quân đoàn, bọn họ là nòng cốt của Huyền Vũ quân đoàn, là tiết điểm quan trọng của quân khí. Nhưng chính vì có vị trí khá cao nên chỉ sợ trong lòng vẫn có suy nghĩ rằng có thể thông qua truyền tống trận quay về Vạn Tượng Tông.