Nếu không đột nồi dìm thuyền, liều chết tới cùng, đánh gãy suy nghĩ đó đi thì sao có thể tụ tập quân tâm, chúng quân sĩ bình thường sao có thể không oán hận cho được. Không làm ra chuyện đặc biệt gì thì không lẽ chỉ có thể nói xuông được à? Còn có thể đắc tội đám đệ tử chân truyền kia hay không thì hắn không quan tâm.
"Tướng quân!"
Trong biển người mạnh mẽ, từng cặp mắt trở nên sáng ngời, lấp lánh như bầu trời đầy sao tụ lại trên người Lý Thanh Sơn.
Bọn họ đều là kẻ mạnh ngàn chọn vạn tuyển mới ra, tuyệt đối không phải một kẻ sợ chết. Cái họ sợ chính là chết uất ức, không có hi vọng, còn bị vứt bỏ như một quân cờ.
Cuối cùng cũng có người chịu nhìn thẳng vào họ, tin tưởng bọn họ, cùng kề vai chiến đấu với họ, đồng sinh cộng tử, cùng nhìn thấy một tia hi vọng trong tuyệt cảnh.
Tiếng hoan hô từ nhỏ tới lớn, ngày càng cộng hưởng.
"Lý Thanh Sơn! Lý Thanh Sơn! Lý Thanh Sơn!"
Sĩ khí bừng bừng, mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng.
Trong tình huống hoàn toàn không có quân trận mà lại có quân khí cuồn cuộn tụ lại về phía hắn, ngưng kết thành một người khổng lồ. Tuy vẫn mơ hồ không rõ nhưng lại khiến đám tướng tá sợ hết hồn. Ngay cả Triều Thiên Kiêu cũng không có ma lực bậc này. Lý Thanh Sơn đã cắt bỏ toàn bộ giao lưu của bọn họ với các quân sĩ, các quân sĩ cũng dứt bỏ bọn họ để dâng lên lòng trung thành.
Lý Thanh Sơn cũng thấy nhiệt huyết sôi trào, người khổng lồ do quân khí ngưng tụ lại vung tay một cái xuống dưới đài.
Thoáng cái, tiếng hoan hô vang lên như tiếng sấm!
Trong Tịnh Thổ Tự, Ngưỡng Quang phương trượng cười khẽ. Chỉ có người mang Chúng sinh bình đẳng trong lòng mới được chúng sinh ủng hộ. Sau đó lại cau mày, có một câu nói khiến hắn vô cùng bất an... Dù có là chư Thiên Thần Phật thì ta cũng không tin họ bất tử bất diệt!
Dù là người phàm, sau khi có thân phận địa vị nhất định cũng đều ham sống tiếc mệnh. Người tu hành không ai không cầu trường sinh, không ai không muốn làm Thần Phật. Tính cách này lại nghĩ được như vậy thì thực sự rất đáng sợ.
Lý Thanh Sơn cười khẽ, nhìn những khuôn mặt bình thường dưới đài, một suy nghĩ trong đầu hiện lên:
"Ta cũng chỉ là một người phàm mà thôi. Không phải là Thần, cũng chẳng phải Ma, nếu một ngày ta quên đi điều đó thì ta không còn là ta nữa."
Nghĩ tới đây, rất nhiều bình cảnh trong lòng trở nên thông thoáng sáng sủa, cảm giác vô cùng tự do.
Tự Tại Thiên Thư được vận chuyển, Âm Thần mới, không, Dương Thần bắt đầu ngưng tụ trong Tiểu Thiên thế giới.
Hắn vung tay nói:
"Cuộc chiến ngày mai ta sẽ đứng ở hàng đầu, ai sợ chết thì ở lại! Không sợ chết thì đi đánh trận với ta!"
Chúng tướng giáo cúi đầu chắp tay, rầm rầm đồng ý:
"Nguyện tử chiến cùng tướng quân!"
Đại quân cùng lúc hò vang:
"Nguyện tử chiến cùng tướng quân!"
…
Tòa thành cô độc trên đỉnh núi, lộ ra sau đám mây trong bóng đêm dày đặc.
Lý Thanh Sơn phóng tầm mắt nhìn ra xa, chỉ nhìn thấy những doanh trại đang bập bùng khói lửa dựng khắp cả ngọn núi, chiếu sáng cả bầu trời đêm.
Dường như ma tộc nhận ra điều gì, từ bỏ công thành bằng cách tự sát. Vì thế đêm nay chính đêm tĩnh lặng nhất từ lúc bắt đầu tới giờ.
Nhưng lúc vô hình lại tạo mức độ căng thẳng lớn nhất, tựa như hai con thú khổng lồ đang hạ thấp người, cơ bắp căng chặt chuẩn bị liều chết một trận.
Năm vị Đô úy cùng tới gặp Lý Thanh Sơn, khẩn khoản nói:
"Tướng quân, xin ngươi đừng đứng ở hàng đầu trong trận chiến ngày mai."
Mỗi một vị Đô úy đều là Âm Thần tu sĩ, đệ tử nhập thất. Người nào cũng thống suất mười vạn đại quân, là nòng cốt trong nòng cốt của Huyền Vũ quân đoàn, có quan hệ trực tiếp tới thắng bại trong chiến tranh.
Lý Thanh Sơn quay đầu lại hỏi:
"Ngươi nghĩ ta là người nói không biết giữ lời sao?"
Một Đô úy khác nói:
"Không, ngài là người thống suất Huyền Vũ quân đoàn, hẳn phải nên đứng trong quân chỉ uy mới đúng."
Lý Thanh Sơn lắc đầu, thản nhiên nói:
"Ta chưa chỉ huy mấy chục vạn đại quân bao giờ nên không biết phải chỉ huy thế nào. Nhưng nói thế nào thì ngày mai không cần thiết phải dùng tới chiến thuật phức tạp, chỉ cần tiến về phía trước. Có các ngươi cùng chỉ huy là đủ rồi."
"Tướng quân, ngài trói buộc với lòng quân, chỉ hơi lùi bước về sau thôi cũng đại thương sĩ khí. Nếu mà..."
"Nếu mà cái gì?"
"Mạt tướng không dám nói."
Giết chóc trong lúc đánh trận vô cùng khốc liệt, lại còn phải thâm nhập vào khu vực của địch, mạnh mẽ xông vào trận địa của địch thì càng khốc liệt hơn. Ngay cả Nhân Hoàng cũng không dám nói có thể tự vệ được. Mà Lý Thanh Sơn thì ngay cả vật cưỡi cũng không có, nếu hắn đứng đầu lại chết đi thì chắc chắn binh sẽ bại như núi đổ. Tình huống đó vừa nghĩ tới thôi đã lạnh sống lưng rồi.
Lý Thanh Sơn vuốt cằm, nói:
"Ý của các ngươi thế nào ta biết rõ, ngày mai các ngươi không cần phải tới quá gần đâu, nên làm thế nào thì cứ làm thế đó thôi."