Vút!
Tiếng cung lên dây vang lên liên tiếp, chỉ thoáng chốc đã át cả tiếng kêu giết.
Hàng vạn mũi tên cùng xuất phát khiến bầu trời tối sầm lại, tựa như mây đen đột ngột xuất hiện che ngợp bầu trời.
Ở giữa là hàng trăm "khoả lưu tinh" xen lẫn vào. Tất nhiên không hề đẹp mắt tí nào cả.
Nhưng lần này, tất cả vật công kích đều lướt qua Lý Thanh Sơn đứng trước trận. Mục tiêu chính là Huyền Vũ quân đoàn.
"Chúng quân nghe lệnh, duy trì hàng ngũ. Không được thả lòng lúc chiến đầu!"
Lý Thanh Sơn ra lệnh:
"Tất cả đệ tử chân truyền bảo vệ đại quân!"
Hắn chậm rãi siết chặt chuôi đao, ngươi hơi cúi thấp xuống. Tiếng ầm ầm vang lên, cát vàng dưới chân văng lên tung tóe, rồi đột ngột tăng nhanh bước chân.
Vậy mà hắn lại chủ động tách khỏi đại quân. Một thân một mình khởi xướng xung phong lao về phía đại quân ma tộc.
Tất cả đệ tử chân truyền vô cùng ngạc nhiên, đồng loạt nhìn về phía Đới Mộng Phàm.
Đới Mộng Phàm cũng ngẩn người, nghiến răng nói:
"Bảo vệ đại quân!"
Nguyễn Dao Trúc cưỡi Bạch Lộc nhảy lên trời, tay vung mạnh khiến vô số mũi tên nảy mầm, có cái còn nở ra từng đóa hoa tươi. Tốc độ bay chậm dần, sau khi rơi vào đại quân thì uy lực đã chẳng còn lại được bao nhiêu, bị giáp trụ chặn lại.
"Thủ đoạn của sư muội thật cao cường!"
Nhạc Thiên tán thưởng, Tam Túc Kim Thiền dưới chân lớn dần theo gió, phần bụng dần bành trướng to gần bằng một quả bóng. Rồi "Toang" một cái, tiếng vang như sấm đánh, thổi bay một đống lớn "mây đen".
Từng luồng pháp thuật sáng lấp lánh xông lên tận trời, càn quét đi luồng mưa tên cuồn cuộn không dứt.
Rầm rầm rầm rầm! Kiếm quang xuyên thủng mấy chục khoả lưu tinh liên tiếp.
Vạn Kiếm Phong dừng lại, cuối cùng cũng được thở một hơi. Nếu là hai bên so đấu thì có mười nghìn khoả lưu tinh cũng đừng hòng làm bị thương một sợi lông của hắn. Nhưng lên chiến trường thì khác hoàn toàn. Pháp lực thể lực tiêu hao bao nhiêu đều phải được tính toán kỹ lưỡng.
Nói dùng một người một kiếm chống lại thiên quân vạn mã nghe thì dễ. Cũng may có rất nhiều đệ tử chân truyền liên thủ cùng nhau mới có thể ngăn cản được.
Nhưng sự chú ý của mọi người đều đặt bóng người cô độc xung phong lên đầu, trong lòng đều nảy ra một suy nghĩ:
"Vị Lý sư đệ này thiên tư tuyệt luân, thực lực siêu phàm, nhưng bây giờ hành động quá lỗ mãng!"
Tiếng gió rít ngày càng lớn, tiếng la giết chóc đinh tai nhức óc. Trên khuôn mặt của đám ma tộc trước mặt lộ rõ vẻ dữ tợn.
Dưới lớp mặt nạ giáp vàng, Lý Thanh Sơn mỉm cười, mỗi một bước đều khiến đất đai rạn ra, rồi hắn phóng lên cao.
Tất cả mọi người ngẩng đầu lên, tim như nhảy lên khỏi cổ họng.
Lý Thanh Sơn không ngừng bay vụt lên cao, tách ra khỏi trận mưa tên, đánh nát một khoả lưu tinh.
Chỉ trong nháy mắt đã loáng thoáng thấy được Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận sắp hoàn thành ở đằng xa.
Tiếp tục bay lên cao, thoáng cái đã bay vượt tầng mây, biển mây rộng lớn vạn dặm, ánh mặt trời nóng rực.
"Mãng phu!"
Anh Triết lắc đầu đầy khinh thường, cười khẩy nói với đám Ma Hoàng:
"Không lẽ hắn định chạy trốn! Vậy thì hắn cũng hơi thông minh đấy!"
Lúc bay tới điểm cao nhất, tiếng keng vang lên, Lý Thanh Sơn rút Mạt Lộ Cuồng Hoa Đao ra, rồi lao vụt từ bên trên xuống.
Ầm!
Lập tức phá tan biển mây, để lại một lỗ trống to lớn. Ánh mặt trời chiếu sáng mặt đất, bao phủ lên một nhóm đại quân ma tộc khiến bọn chúng vô thức nheo mắt lại.
Trong ánh mặt trời, giáp vàng càng thêm lấp lánh hơn, tựa như vầng thái dương nóng rực đang lao nhanh về phía đại quân ma tộc.
Ma tộc không cam lòng yếu thế, tức điên lên ngưng tụ thành một con hung thú, giương nanh múa vuốt đón chờ Lý Thanh Sơn.
Lý Thanh Sơn vung đao chém xuống, đao cương gào thét ra hàng trăm trượng, chém mạnh vào trong cơ thể của hung thú.
Nhưng hung thú do quân khí ngưng tụ lại không có máu thịt, căn bản không sợ thương tổn bậc này. Trái lại còn vươn móng vuốt sắc bén về phía Lý Thanh Sơn.
"Vạn Hoa!"
Đao Cương nở rộ như hoa, ánh đao lấp lánh nở rộ, chỉ thoáng cái đã xé nát cả người con hung thú trước mặt.
Rầm! Đất đai rung lên bần bật, Lý Thanh Sơn rơi xuống chính giữa đại quân ma tộc. Ma Đế cầm đầu nhánh quân này cùng cưỡi vật cưỡi bị đè thành bãi thịt vụn, một vòng đất đai bị lật lên bao phủ khắp bốn phương tám hướng, khiến vô số ma tộc bị hất văng khắp trời.
Anh Triết á khẩu không nói nên lời, đám Ma Hoàng há hốc mồm đầy khó tin. Ngay cả lấy thể phách của họ, nếu bị nện xuống như vậy tại khu giao giới thì chắc chắn vẫn bị trọng thương.
Đám đệ tử chân truyền trừng to mắt. Giọng điệu của Vạn Kiếm Phong đầy tối tăm:
"Hắn là con quái vật gì chứ?"
Trong hố trời khổng lồ, nơi được ánh sáng chiếu sáng, Lý Thanh Sơn giơ cao Mạt Lộ Cuồng Hoa Đao hô to:
"Tất thắng!"
Lúc này, tiếng hoan hô vang dậy trời xanh.
"Tất thắng! Tất Thắng !"