Quân tâm của Huyền Vũ quân đoàn chấn động, đám đệ tử chân truyền cũng chợt trở nên phấn chấn hơn.
Lý Thanh Sơn múa đao nhắm thẳng vào đại doanh ma tộc, lớn tiếng hỏi:
"Có Ma Hoàng nào dám ra đánh với ta một trận không?"
Có lẽ là bị khí thế của hắn trấn nhiếp nên đại quân mấy triệu binh không một ai dám trả lời.
Hai mắt Đới Mộng Phàm sáng ngời, Vạn Kiếm Phong thầm siết chặt mũi kiếm, cả hai không hẹn đều giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục cắm đầu chống lại cơn mưa lưu tinh đang rơi xuống liên tục.
Nếu có thể dụ một Ma Hoàng ra là tốt nhất.
Sắc mặt Anh Triết thay đổi liên tục vài lần, cười nói:
"Có ý tứ đấy, không hổ danh là Vạn Tượng Tông, vậy mà lại có nhân vật như này ẩn náu bên trong. Đồ Vạn Thành, đừng để bị hắn khiêu khích, cẩn thận bị làm thịt."
Bên trong lại âm thầm dùng toàn lực thôi thúc tâm ma, tăng thời gian kiến tạo Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận.
Tiếng ầm ầm vang lên, cột đá đồ đằng cuối cùng chui từ dưới đất lên chậm rãi lớn dần chọc thẳng lên thiên không.
"Dù hắn có nhiều thủ đoạn tới đâu thì chỉ cần Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận không bị phá, chúng ta vẫn mãi đứng ở thế bất bại!"
Đồ Vạn Thành ngấm ngầm hừ lạnh, tất nhiên lão tử biết rõ điều này, không lẽ còn phải chờ ngươi dạy à?
Cách đây không lâu, hắn suýt bị Triều Thiên Kiêu một đao chém chết. Giờ đối mặt với một đám đệ tử chân truyền đang nhìn đăm đăm như này, nếu hắn dám xuất trận thì chắc chắn họ sẽ liều lĩnh xông tới giết chết hắn.
Bật cười gằn, ngược lại thì làm gì có Ma Hoàng nào đi mạo hiểm chứ, hắn lớn tiếng ra lệnh:
"Tiếp tục tấn công, không được phép dừng lại, ai dừng lão tử nuốt sống hắn!"
Ma Hoàng hạ lệnh, ai dám từ chối.
Chỉ trong thoáng chốc, bụi mù trên mặt đất nổi lên khắp nơi, tiếng la hét giết chóc lại vang lên.
Ma vân lại bắt đầu nối liền lại, che kín tất cả ánh mặt trời khiến đất trời tối sầm lại. So với màn ma vân dày nặng kia thì chút lỗ hổng ánh sáng chẳng là gì.
Lý Thanh Sơn cảm thấy hơi tiếc nuối, giống như Lý Liệt Hỏa đã nói, chỉ cần có thể giết được một Ma Hoàng là có thể phá được Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận, coi như đã thắng được nửa trận. Nếu không dù có giết hơn triệu ma tộc cũng chưa chắc đã thủ thắng được.
Tiếc rằng đám Ma Hoàng người này còn xảo quyệt hơn cả người trước. Đã vậy lại không hề có dây thần kinh xấu hổ, căn bản không thể dùng được phép khích tướng.
"Đi chết đi!"
Một ma tộc gào thét xông về phía hắn, tay nắm chặt trường thương mạnh mẽ đâm sau lưng hắn.
Lý Thanh Sơn không quay đầu lại, tay tùy ý vung lên. Đao phong khuất động, tinh tế cắt ngang.
Mũi thương gãy, đầu lâu bay, máu tươi tuôn trào!
Đao phong lướt qua, tất cả ma tộc trong vòng mười trượng kẻ thì đầu một nơi thân một nẻo, kẻ thì bị cắt đôi người khiến từng cột máu tươi phun lên, nội tạng trào ra ngoài, ào ào ngã ầm xuống đất. Thi thể nằm rải rác trong hố trời, ma huyết tuôn ra khắp nơi.
Có vài kẻ "may mắn" vừa hay bị chém ngang hông, sức sống ma tộc mạnh mẽ, trong khoảng thời gian ngắn không thể chết được bắt đầu phát ra những tiếng kêu đau đớn. Biến nhân gian thành Địa Ngục tạm thời.
Nguyễn Dao Trúc chau mày, không đành lòng nhìn thẳng.
Đới Mộng Phàm thấy vậy vội cảnh cáo:
"Sư muội, đám ma tộc này tội đáng muôn chết, lên chiến trường một mất một còn, sau này ngươi đừng mềm lòng nữa!"
"Ừ."
Nguyễn Dao Trúc đáp lại, không khỏi nhìn về phía Lý Thanh Sơn.
Hắn đứng giữa trung tâm hố trời, mặt ẩn giấu bên dưới lớp giáp vàng nên không ai thấy được vẻ mặt của hắn, chỉ có từng đao từng đao vùng lên, lạnh lùng tàn sát ma tộc.
Tứ chi bay khắp trời, máu tươi tụ lại dưới chân hắn, thoáng cái đã chìm tới mắt cá chân, nhuộm đỏ giáp vàng. Trông hắn chẳng khác nào một sát thần dưới Địa Ngục cả. Dường như hắn không hề cảm thấy không đành lòng một chút nào.
Hắn không có hứng thú với tàn sát, cũng không mang lòng dạ đàn bà. Nếu là kẻ địch thì mười nghìn người hắn cũng giết, trăm vạn người cũng giết. Nếu ma tộc cứ tiếp tục xông lên chịu chết như vậy thì chuyện này không còn gì tốt hơn.
Nhưng trong lòng lại có cảm giác, chuyện này chắc chắn sẽ không đơn giản như thế.
Một cái bóng đột nhiên phủ xuống, Lý Thanh Sơn ngẩng đầu lên nhìn qua. Đó là mấy con hung thú vặn vẹo dữ tợn do quân khí ngưng tụ thành đang cùng lúc lao về phía hắn.
Ầm!
Như đấm mạnh một quyền vào chậu thịt vụn, nội tạng máu tươi, xương cốt vỡ vụn bay khắp trời.
Nguyễn Dao Trúc thất thanh hét:
"Thanh Sơn!"
Uy lực của những hung thú này rất lớn, con nào con nấy đều có thể so sánh với Ma Hoàng. Do được quân khí ngưng tụ thành nên lực áp chế của pháp tắc thiên địa rất nhỏ, chẳng khác nào mấy vị Ma Hoàng cùng liên thủ đánh vậy. Mà Lý Thanh Sơn là tu hành giả nên phải chịu ảnh hưởng rất lớn khi đứng ở khu giáp ranh. Mạnh yếu khác biệt, ngay cả Nhân Hoàng cũng sẽ gặp nguy hiểm rồi chết đi.