Một Ma Hoàng khác tới giờ vẫn thấy hơi sợ hãi, nói:
"Nếu bọn họ cũng liều chết như đám người phàm kia thì trận chiến này rất phiền phức!"
Huyền Vũ quân đoàn vẫn đang im lặng xông về phía trước, dùng lũ bằng sắt tiến lên như thể không gặp chút trở ngại nào, dù là ma tộc hay là quân trận cũng phải sợ hãi khi đứng trước cái chết.
Ánh lửa đằng xa đang áp sát, chỉ thoáng chớp mắt cái mà dường như đã thấy vị Quân Thần mang theo ngọn lửa hừng hực trên người kia đang gần ngay trước mắt.
Sát khí lệ khí, khí thế quyết tâm và ý chí chiến đấu bùng lên dữ dội!
Cùng lúc tuôn ra như sóng xô, xô thẳng lên tận mây xanh, tới giữa trời thì loáng thoáng lộ ra vệt đỏ như máu.
Anh Triết ra lệnh:
"Đồ Vạn Thành, đừng lãng phía thời gian nữa, mau kết thúc cuộc chiến đi!"
"Câm miệng!"
Đào Ngột đột nhiên quay đầu lại, cứng rắn nói:
"Lão tử không cần ngươi chỉ h uy!"
Anh Triết khép hờ mắt, nói:
"Nếu trận chiến này thất bại thì ngươi có biết kết cục của mình là gì không."
Trong lòng lại ngoan độc mắng thầm:
"Đồ chó chỉ biết cáo mượn oai hùm. Để xem lát nữa ngươi đẹp mặt thế nào!"
Đào Ngột quay đầu lại nhìn về phía Huyền Vũ Quân Thần mất đầu, ánh mắt nhìn xuyên qua màng quân khí dày đặc, nhắm thẳng vào Lý Thanh Sơn:
"Chết đi!"
Hắn sẽ không ngu ngốc tới mức cùng hao tổn quân khí với Huyền Vũ Quân Thần, chỉ người có thực lực tương đương mới có được đãi ngộ đó. Hắn siết chặt bàn tay đen khổng lồ, rót toàn bộ sức mạnh vào bàn tay tạo ra từng luồng sóng màu đen cuồn cuộn, một quyền đấm xuyên qua lồng ngực của Huyền Vũ Quân Thần.
Giáp vàng bị phá nát ngay tức khắc, Lý Thanh Sơn ẩn bên trong cũng loáng thoáng nhìn thấy có một mảng lớn khí màu đen đang lan về phía mình, tựa như bị bao phủ bởi bóng tối chết chóc.
Quá nhanh!
Tuy biết rõ đối phương sẽ tấn công như nào nhưng ngay cả phản kháng còn không kịp, chứ đừng nói là né tránh cú đấm. Dưới uy thế tinh thần khủng bố của Đào Ngột, ngay cả suy nghĩ cũng trở nên chậm chạp.
Sức mạnh tuyệt đối, tốc độ tuyệt đối, tinh thần tuyệt đối, còn là ba người hợp nhất lại. Dù đánh ra một đòn bình thường cũng có thể giết được Nhân Hoàng mà không cần dùng bất kỳ kỹ thuật dư thừa nào khác.
Lý Thanh Sơn chỉ đành thôi thúc quân khí cuồn cuộn để cản trở cú đấm lao tới. Triển khai thiên phú thần thông Ngưu Ma Luyện Bì, khiến da thịt biến thành màu xanh.
Sau đó, cả người hắn đau nhức, xương cốt vang lên lách cách tựa như vừa bị một ngọn núi đè lên người.
Rầm. Lý Thanh Sơn văng ra khỏi áo trong của Huyền Vũ Quân Thần, bay xa về phía Hắc Vân Thành.
Ầm ầm ầm! Văng liên tục vào ba tòa tháp cao, cả người nện vào một tòa giáo trường. Khiến cả thao trường đột nhiên nứt toác rồi sụp xuống, bay xuyên qua tạo thành một lỗ thủng to nối thẳng tới hang động dưới lòng đất. Bóng người của Lý Thanh Sơn biến mất trong hang động, không rõ sống chết.
Tháp cao ầm ầm rung chuyển.
"Thanh Sơn!"
Nguyễn Dao Trúc kinh ngạc bật thốt thành lời, không dám chạy tới xem xét. Dù nàng có đầu gỗ thế nào đi chăng nữa cũng có thể nhìn ra được, nếu bây giờ nàng lùi đi chắc chắn sẽ tạo ra một trận tuyết lở.
Sau khi Huyền Vũ Quân Thần khổng lồ bị bóp nát đầu, trên ngực bị một đòn đánh xuyên thủng làm văng Lý Thanh Sơn bên trong ra thì quân khí bắt đầu tán loạn, không còn chút sức chiến đấu gì. Khiến các đệ tử chân truyền không thể không "một mình: chống lại Đào Ngột khủng bố.
Đới Mộng Phàm đau đớn siết chặt hàm răng, chỉ sợ trận chiến này sẽ thất bại. Không rõ sẽ có bao nhiêu đệ tử chân truyền có thể chạy trốn được, nhưng hơn trăm vạn quân sĩ, hai đại quân đoàn Liệt Hỏa và Huyền Vũ đều sẽ phải táng thân ở nơi đây.
"Đây chính là kết cục khi đối địch với Ma Thần!"
Đồ Vạn Thành bật cười thật lớn, Đào Ngột há miệng to như chậu máu bật cười theo. Hắn vô cùng tự tin với uy lực của cú đấm vừa rồi, có lẽ ngay cả Dương Thần cũng bị giết chung luôn, căn bản không có cơ hộ độn thoát ra ngoài.
Còn lại Huyền Vũ quân đoàn kia thì hắn chỉ cần đạp một cái cũng có thể dẫm chết mấy ngàn người, cũng có thể giết một lúc chết mấy vạn.
Nhưng đám kiến hôi này căn bản giết chẳng có ích gì, phải lên tiếng cổ vũ giả dối mới dám tiến lên. Mà bây giờ chủ soái đã chết trận, quân trận chẳng mấy sẽ tan vỡ, để cho ma tộc bình thường tàn sát là được rồi.
Sau đó Đào Ngột lại nâng mắt lên nhìn về đám đệ tử chân truyền, trông họ chẳng khác nào một bầy cừu non đang chờ làm thịt cả.
Lý Liệt Hỏa nhìn thấy Huyền Vũ Quân Thần đã bị phá thì rùng mình. Thế nhưng lúc này quân của hắn vẫn còn cách Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận một đoạn đường, chờ tới khi hắn vọt được tới ma sát trận thì e rằng tất cả đệ tử chân truyền đều đã bị giết sạch rồi.