Ngay cả hắn cũng không thể lo được hết, Liệt Hỏa Quân Thần đột nhiên ghìm chiến mã lại, bờm đỏ tung bay, hai chân trước giơ lên thật cao trút tất cả sức mạnh vào bên trong. Hỏa diễm quanh người nhạt dần, chỉ có thanh trường mâu trong tay là tỏa sáng vạn trượng, chói lóa mặt khiến thiên địa tối sầm lại.
Sau đó dùng hết sức lao về phía Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận, một luồng sáng đỏ xuyên không gian.
Mục tiêu chính là Anh Triết!
Trong mười một Ma Hoàng thì có bốn vị là có thể lấy làm mục tiêu, không có gì khác nhau cả. Đây là sự chênh lệch của sức mạnh tuyệt đối, dù kéo toàn bộ Ma Hoàng của Ma Vực ra đánh thì cũng không có ai đủ sức chống lại trường mâu này. Nhưng hắn lại để ý tới sự tranh chấp giữa Anh Triết và Đồ Vạn Thành, lòng hận thù trà thù của ma tộc rất mạnh, hắn có thể thấy được một cơ hội trong đó.
Dù chỉ giết được một Ma Hoàng cũng có thể phá được Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận, ma tộc mất đi đối tượng tín ngưỡng thì quân khí sẽ không thể ngưng tụ.
Lúc đó mười một Ma Hoàng còn lại sẽ mặc cho Liệt Hỏa Quân Thần chém giết!
Con ngươi của Anh Triết co rút lại, ánh sáng đỏ đâm chói hai mắt hắn. Toàn bộ sức mạnh của Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận đều dùng để chống đỡ Đào Ngột giáng lâm, bây giờ đại trận không có một chút sức phòng ngự nào.
Chỉ dựa vào mình hắn, tuy đã phát hiện ra hành động của Liệt Hỏa Quân Thần từ lâu nhưng lại không thể tránh đi, chỉ đành trơ mắt chờ chết.
Sự khốc liệt của chiến tranh giữa hai bên là ngang nhau.
…
Đầu mâu đỏ sậm gần như trong suốt, giống như được hình thành bằng lửa, chiếu đỏ khuôn mặt vặn vẹo sợ hãi của Anh Triết. Thế lửa hừng hực kế sát thân trường mâu bay vút ra đằng sau, phần đuôi kéo ra một đoạn xích quang thật dài, còn ngọn lửa thì vẫn đang nằm trong tay Quân Thần.
Là người mạnh nhất trong số mười hai Ma Hoàng thì sao chứ, thể phách của Ma Hoàng mạnh mẽ thì thế nào. Đứng trước mặt sức mạnh tuyệt đối thì cũng chỉ gầy yếu như phàm nhân mà thôi.
Có thể bị phá hủy hoàn toàn trong chớp mắt.
Nhưng chớp mắt sau, Liệt Hỏa Trường Mâu dừng lại giữa không trung, rơi vào bàn tay màu đen khổng lồ.
Cơ thể to lớn như núi của Đào Ngột dùng tốc độ khó tin di chuyển tới, mang tới cho mọi người cảm giác hoang đường và kinh ngạc.
Và cùng lúc đó, có hai đệ tử chân truyền cũng ngã xuống. Là do bị Đào Ngột giết chết trước khi chạy tới bên này cứu viện.
Nó nhẹ nhàng siết chặt trường mâu, Liệt Hỏa Trường Mâu nổ tung tạo ra sóng nhiệt cuồn cuộn bức người. Anh Triết chật vật chống lại, lông mày và ria mép bị đốt cháy thành tro. Nhìn thấy là do Đồ Vạn Thành cố tình làm, dù trong lòng rất hận nhưng ngoài miệng lại không nói gì.
Trái tim Lý Liệt Hỏa như rơi xuống đáy vực, Đồ Vạn Thành khinh bỉ nhìn về phía hắn:
"Chỉ còn lại ngươi và ta thôi, nếu bây giờ ngươi xuống ngựa đầu hàng thì ta vẫn có thể thả cho ngươi một con đường sống."
Trực tiếp coi đám đệ tử chân truyền như không khí.
Nhưng lời này của hắn không phải đang khoe mẽ, vì sau trận đánh khiến một số đệ tử chân truyền phải chết đi, lúc này những người còn lại không dám tiếp tục vây công Đào Ngột nữa. Họ đã bị dọa sợ.
Là Thiên kim chi tử, tọa bất thùy đường*. Họ có những thứ mà người phàm không thể nào tưởng tượng ra nổi, vậy thì sao họ có thể bỏ qua một bên được. Vả lại vào lúc này họ vẫn còn kiên trì không trốn tránh đã rất khó khăn rồi.
*Chỉ những người có tiền nên trân trọng cuộc sống và tài sản hiện có của họ, không dễ dàng mạo hiểm.
Sắc mặt Lý Liệt Hỏa thay đổi không ngừng, chợt bật cười, lẽ nào con đường của Lý Thanh Sơn là thật, còn của hắn là giả? Nếu liệt hỏa không thiêu đốt tiếp thì thứ còn sót lại chỉ là một đống cho tàn.
"Hỏa Hoa, ngươi có tình nguyện chịu chết với ta không?"
"Bớt phí lời đi! Lời của ngươi chính là đạo của ta!"
"Được!"
Sắc mặt Lý Liệt Hỏa cứng lại, vó ngựa tung lên. Liệt Hỏa Quân Thần lao nhanh về phía trước, xung phong đánh về phía Đào Ngột.
Đồ Vạn Thành cười như bị điên, nói:
"Tự tìm cái chết!"
Hai tay Đào Ngột cùng giơ lên, mười ngón tay cong lại, vồ về phía Quân Thần đang bùng lên ngọn lửa cháy hừng hực.
Nhóm đệ tử chân truyền cùng nhìn về phía Đới Mộng Phàm. Nàng suy nghĩ thật nhanh, sau đó ra lệnh cho họ:
"Các đạo hữu hay theo ta đi tru diệt ma tộc, bây giờ họ không có quân khí bảo vệ, nói chung chúng ta phải góp chút sức lực giúp đỡ Lý sư đệ!"
Vào thời điểm này, nếu còn tiếp tục ra lệnh cho mọi người vây công Đào Ngột thì chắc chắn sẽ có người chần chờ không tiến lên, còn có thể cãi luôn quân lệnh. Lúc ấy tình thế sẽ hỏng bét.
Chỉ có dùng cách này mới có thể giúp chút sức cho Lý Liệt Hỏa. Chỉ mong rằng hắn có thể chống đỡ được lâu một chút, nếu có thể giết chết được trăm vạn ma tộc thì tất nhiên sức chiến đấu của Đào Ngột sẽ giảm mạnh. Nhưng nàng biết rõ nguyện vọng này của mình ngây thơ tới nhường nào.