Bảo nàng ném đống hạt giống đó đi thì cũng không thể được. Bởi vì bản chất của thực vật là không quan tâm thiện ác.
Cứ tích lũy qua ngày này tháng nọ như vậy, ngược lại đã tích được một lượng lớn hạt giống "thực vật tà ác".
Nhóm đệ tử chân truyền vô cùng ngạc nhiên, quen biết nàng từ lâu, không ngờ một người chất phác yếu đuối như nàng lại có một mặt như vậy. Tình huống cánh thực vật cắn nuốt kia đang mở rộng không ngừng, trông còn khốc liệt hơn cả chém giết bằng đao thương.
Thế nhưng vẻ mặt của Nguyễn Dao Trúc lại đờ đẫn bất động. Vừa thôi thúc Tự Nhiên Thiên Thư vừa tung hạt giống không ngừng. Chỉ cần tạo ra động lực sinh sôi đống thực vật này, khiến chúng sinh trưởng thành cây là chúng sẽ tự kiếm thức ăn để sinh trưởng.
Thế giới tự nhiên không chỉ có vẻ đẹp cây sinh trưởng, mọc lên tươi tốt, mà còn có sự cạnh tranh khốc liệt, một mất một còn. Vào mọi thời khắc đều có vô số sinh mệnh chết đi, thậm chí là mất hết.
Đó là cuộc chiến nguyên thủy nhất, mở rộng cành lá, tranh cướp bầu trời. Bộ rễ cắm sâu xuống lòng đất tranh cướp đất đai. Kẻ thắng thì sống, kẻ bại thì chết. Mọi lúc mọi nơi tranh cướp không ngừng.
Ngoài dự đoán của mọi người khi Tu La Tràng giáng lâm không những không áp chế được nàng, ngược lại còn cổ vũ sức mạnh của nàng. Có thể thấy Tự Nhiên Thiên Thư cũng không phải đạo tu hành ôn hòa hiền lành gì.
Khả Hân rụt vai lại thấy hơi sợ hãi, cảm thấy Nguyễn Dao Trúc như biến thành một con người khác.
Đới Mộng Phàm nhân cơ hội nói:
"Ngay cả Dao Trúc muội muội cũng dốc sức như vậy mà các ngươi còn không ra tay hay sao?"
Thân hình của Đào Ngột đã thu nhỏ lại một vòng, hiệu suất tàn sát của Nguyễn Dao Trúc gần như có thể so với toàn bộ Huyền Vũ quân đoàn.
Đặc biệt là "Thống Khổ Kinh Cức" kia, tốc độ sinh sản cực kì nhanh chóng, chỉ cần có đủ phân bón là nó có thể mọc thêm vô hạn.
Đao kiếm của ma tộc không thể làm gì nó, ngay cả Ma Đế ma Vương ra tay cũng không thể hủy diệt chúng nó hoàn toàn, sức mạnh của bọn họ bị áp chế dưới sự xen kẽ của pháp tắc thiên địa. Còn thực vật thì không bị pháp tắc thiên địa ảnh hưởng, ngược lại còn bị mùi máu tanh trên chiến trường kích thích.
Mà những ma tộc bị cắm trong bụi gai thì bắt đầu vặn vẹo, tiếng kêu rên thê lương thảm thiết làm dao động quân tâm, khiến quân khí tán loạn.
Lúc này, nàng đã đi sâu vào địa giới của địch. Nàng phải phân loại những hạt giống này ra rồi ném mạnh xuống dưới, nếu không chúng sẽ bắt đầu cạnh tranh chém giết nhau.
Cửu Sắc Lộc cảnh cáo:
"Đầu gỗ, lòng ngươi đang rối loạn!"
Nguyễn Dao Trúc lẩm bẩm:
"Hắn đáng lẽ không phải tới đây, hắn đang hoàn thành lời hứa với ta."
Cửu Sắc Lộc nói:
"Ngươi cả nghĩ rồi, tên tiểu tử kia trở về rõ ràng vì tranh cướp uy phong."
"Cửu Nhi, ta đau lòng quá."
Nguyễn Dao Trúc đè lồng ngực, giống như có một bụi gai đang lớn lên trong lòng mình, lúc đầu thì không cảm giác được, nhưng sau đó cảm giác đau đớn dần trở nên mạnh mẽ hơn.
Cửu Sắc Lộc nói không nên lời, thầm cảm thán:
"Tình kiếp ơi là tình kiếp!"
Nếu làm việc này không vì Lý Thanh Sơn thì cũng là vì Triều Thiên Kiêu, cộng thêm Lục Bá Minh nữa. Những việc xảy ra mấy ngày qua liên tục tấn công tâm trí nàng. Mà trước đó, nàng gần như không đặt chân vào bất kỳ cuộc tranh đấu nào, ngay cả Khả Hân cũng không thể bằng được chứ đừng nói là cuộc chiến tranh khốc liệt như bây giờ. Nàng ép buộc bản thân phi phạm bản tâm, điên cuồng tàn sát.
Thầm hạ quyết tâm, nhất định phải dẫn nàng rời khỏi nơi này, dù có phải làm đào binh.
Đúng lúc này, một con mắt khổng lồ nhìn về phía nàng, trong ánh mắt là tinh thần kiên cường khiến hai người họ cứng đờ người.
Đới Mộng Phàm hô to:
"Dao Trúc, cẩn thận!"
Ánh lửa chiếu sáng bầu trời, Đào Ngột đã đánh tan Liệt Hỏa Quân Thần. Ngọn lửa khổng lồ bay khắp bầu trời, Lý Liệt Hỏa lúc này không rõ sống chết.
Đồ Vạn Thành cảm giác không đúng lắm, cường độ sức mạnh đột nhiên giảm mạnh sắp biến mất hoàn toàn. Vậy mà Huyền Vũ quân đoàn vẫn chưa tan vỡ như hắn đã đoán, ngược lại sau khi Tu La Tràng giáng lâm xong, thế tấn công của chúng lại càng mãnh mẽ hơn. Thế như chẻ tre giết xuyên từng luồng quân trận của ma tộc.
Như thể không nhận ra chủ soái của họ đã chết trận, hoặc là họ nhận ra nhưng đang thi hành mệnh lệnh cuối cùng của hắn... Tiến quân!
Còn đám đệ tử chân truyền cũng không chạy trốn tán loạn, ngược lại còn liên thủ với nhau tàn sát những ma tộc bình thường. Vốn dĩ hắn còn ước gì họ ở lại để hắn tiếp tục đại khai sát giới. Cũng chỉ chết thêm mấy trăm nghìn ma tộc mà thôi, chúng chẳng khác nào sâu bọ cả.
Nhưng nữ tử cưỡi bạch lộc này rất lạ, hắn chưa từng nghe nói Vạn Tượng Tông lại có một nhân vật am hiểu tranh giết như vậy. Nhưng hiệu suất giết chóc quá cao khiến hắn phải cảm thấy đau lòng.