"Vậy thì ngươi đi chết đi!"
Hai đại Quân Thần đã bị phá. Tiếp theo chính là lúc tàn sát những đệ tử chân truyền.
Nguyễn Dao Trúc rùng mình, chỉ phút chốc, cự chưởng từ bên kia chiến trường quét về phía này, tựa như đám mây đen phủ từ trên đầu xuống.
Tuy đã bị suy yếu phần nào nhưng Đào Ngột vẫn ngự trị phía trên tất cả sinh linh ở chiến trường. Giờ không có Quân Thần cản trở tay chân nên chẳng còn ai có thể uy hiếp được nó.
Chứ đừng nói tới Nguyễn Dao Trúc đã đi sâu vào bên địch, tứ cố vô thân. Cho dù có trốn trong đám đệ tử chân truyền thì cũng không ai có thể cứu được nàng.
Cửu Sắc Lộc thầm than:
"Lần này xong đời thật rồi!"
Cửu Thải Quang Mang tỏa sáng, không tiếc tiêu hao hết Tinh Nguyên, dốc sức thôi thúc yêu khí. Vốn dĩ có thể độn pháp ngàn dặm trong chớp mắt thì lúc này, trông nàng có vẻ vô cùng trì trệ.
Khi bàn tay khổng lồ kia đập xuống, thời gian tựa như ngừng lại. Rất nhanh mà cũng rất chậm, hai loại cảm nhận đan xen nhau không ngừng, khiến người ta phải phát điên.
Nguyễn Dao Trúc nói khẽ:
"Cửu Nhi, xin lỗi."
"Không sao... Dao Trúc!"
Nguyễn Dao Trúc nhón chân giẫm nhẹ lên lưng Cửu Sắc Lộc, bay người lên đón lấy cự chưởng khổng lồ như đám mây đen kia.
Dù Đào Ngột có mạnh tới đâu thì muốn tru diệt Nhân Hoàng cũng phải tốn một phen sức lực và tinh thần thì mới có thể phong tỏa được một người.
Hai người họ tách ra, bắt được mục tiêu duy nhất là Nguyễn Dao Trúc rồi nên Cửu Sắc Lộc cũng thoát khỏi uy áp tinh thần ngay lập tức. Nàng hóa thành một luồng Cửu thải độn quang vụt chạy về phía Nhân Gian Đạo.
Ầm!
Cự chưởng đập xuống khiến mặt đất rung chuyển, nhưng lại vỗ vào không khí.
Tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Nguyễn Dao Trúc bị một lực lớn vô hình tóm chặt, kéo ra khỏi phạm vi bao phủ của cự chưởng, đứng giữa ngón tay tránh được một kiếp.
Tất cả Ma Hoàng và Nhân Hoàng đều nhìn vào bóng người đơn bạc của nàng đang bay vụt về phía Hắc Vân Thành, rơi thẳng vào cái hang lớn do Lý Thanh Sơn đập ra.
"Hả?"
Đồ Vạn Thành cau mày, đây là lần đầu tiên giết Nhân Hoàng thất bại kể từ lúc khai chiến tới giờ, khiến lòng hắn chợt xuất hiện cảm giác bất an. Nhưng không quá đặt nặng trong lòng, chỉ thoáng nhìn xuống đám thực vật đang điên cuồng sinh trưởng dưới dất.
Giẫm một cái xuống đất, vô số cây lớn chui ra khỏi mặt đất, lao thẳng lên trời.
Đống cây lớn này không cành không lá, cứng rắn như sắt, bộ rễ thẳng bất thường, trong phạm vi một trăm trượng không có bất kỳ thực vật nào có thể sinh trưởng. Hoàn toàn cắt đứt liên hệ với lòng đất, chẳng mấy chốc đã bị Ma Đế Ma Vương thanh trừng hoàn toàn.
Rất nhiều thực vật phản kích theo bản năng, điên cuồng lan về phía cây lớn kia nhưng cây lớn lại đứng im bất động. Những thực vật mất đi lòng đất, lại không lấy được phân bón tẩm bổ nên dần khô héo đi.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, những thực vật đã tàn sát mấy trăm nghìn ma tộc đã không còn một mống sống lại tại Tu La Tràng.
Đới Mộng Phầm thầm thấy hối hận, nếu bây giờ có ai kéo chân được Đào Ngột thì có lẽ cuộc chiến sẽ được xoay chuyển thật.
Một người nhìn như ngay cả đấu pháp cũng không thể như Nguyễn Dao Trúc lại vô cùng hợp ra chiến trường tranh giết. Nếu biết trước nàng có tài này thì chiến lược đã khác. Nhưng chỉ e điều này ngay chính nàng cũng không biết được, chủ và tớ ở Bách Thảo Viên thường không ra chiến trường. Lần này ra là do bị phá thành nên mới triệu tập gấp toàn bộ đệ tử chân truyền.
Nhưng ở thực tế lại không có hai chữ nếu như, bây giờ nói cái gì cũng đã muộn. Họ đã mất đi hai sức chiến đấu mạnh nhất, là Huyền Vũ Quân Thần và Liệt Hỏa Quân Thần.
Đào Ngột giết được một Nhân Hoàng chỉ trong một hơi thở, chưa tới mười hơi thở đã khiến nhóm đệ tử chân truyền tan vỡ. Những tướng sĩ còn sót lại của Huyền Vũ quân đoàn và Liệt Hỏa quân đoàn còn xử lý đơn giản hơn cả đám thực vật kia.
Kết cục đã được định!
…
Trong hang động tối tăm, chợt có một luồng thiên quang bắn vào, Lý Thanh Sơn nằm ngã chống võ lên trời trên đống đá vụn, nổ đom đóm mắt.
Thần kinh trong mỗi một tấc của cơ thể đều đang kêu gào, ngay cả Thần Hồn cũng bị thương nặng. Không cử động nổi một ngón tay, chỉ rung lên với tốc độ cực nhanh. Vẻ mặt hắn trở nên mơ hồ, lẳng lặng tiêu hóa uy lực của một quyền vừa rồi.
Sức mạnh của Đào Ngột quá mạnh mẽ, nghiền áp phía trên tất cả.
Khiến hắn gần như bị một đấm vừa rồi đánh thành "bại liệt". Nếu không phải do Đồ Vạn Thành quá tự tin, xông lên đấm thêm mấy cái thì có lẽ hắn đã bị đánh chết tươi.
Ngay cả hắn cũng chưa chắc đã bảo đảm được an toàn cho bản thân trong trận đại chiến có quy mô lớn như này, chứ đừng nói là niềm tin tất thắng.
Nhưng cũng may mà hắn đã quen với việc quanh quẩn bên bờ sống chết từ lâu, truy tìm hy vọng từ trong tuyệt vọng.
Ý chí chiến đấu trong ánh mắt hắn ngày càng nồng đậm. Bị người ta đấm một cái đã bay thì sao chứ, cứ bò lên đánh tiếp là được. Các tướng sĩ vẫn đang đứng ở tiền tuyến chiến đấu anh dũng, hắn chắc chắn bọn họ sẽ chấp hành lệnh của hắn cho tới cùng.