Mạnh mẽ kìm lại xúc cảm muốn lao ra, nhất định phải chờ vết thương khôi phục. Nhân tiện phát ra lời cầu viện:
"An, nếu ngươi còn không tới thì ta sắp bị người ta đánh chết rồi."
Một viên Khô Cốt Niệm Châu lăn ra khỏi lồng ngực hắn, hóa thành một con Khô Cốt Ma tí hon. Hàm răng va chạm vào nhau tạo ra những âm thanh lách cách như tiếng cười khằng khặc quái dị. Nó phun ra một luồng Tam Muội Bạch Cốt Hỏa, tụ lại thành ba chữ trên không trung:
"Ta đã tới."
Lý Thanh Sơn mỉm cười, đây mới là "con át chủ bài" thực sự của hắn. Trong trận này, hắn đứng đầu không phải là để tìm chết.
Tiểu Thiên thế giới gia tăng tốc độ vận chuyển, địa hỏa phong thủy sinh sôi không ngừng, Từ thân thể tới thần hồn đều đang hồi phục cấp tốc.
Cùng lúc ấy, trong đáy mắt lóe lên ánh sáng xanh lam nhàn nhạt, hình lục giác tinh xảo xuất hiện trong đáy mắt. Tựa như hai mảnh Linh Quy huyền giáp bé xíu, thi triển Huyền Quang Tận Chiếu để theo dõi chiến cuộc.
Biểu hiện của đám đệ tử chân truyền còn kém hơn cả hắn nghĩ, không có một người nào dám đứng ra đồng quy vô tận với kẻ địch cả. Nếu không với số lượng Nhân Hoàng và Yêu Hoàng đông như vậy mà liên thủ thì chắc chắc có thể uy hiếp được Đào Ngột. Có lẽ lúc đó Liệt Hỏa Quân Thần sẽ đánh tập kích thành công,
Ai ngờ cả một đám người mà lại không thể phát huy ra được một nửa thực lực, đứng đó chờ Đào Ngột nhảy ra chém giết. Đúng là chẳng bằng cả quân sĩ bình thường. Đó không phải sự chênh lệch giữa mưu lược hay sức mạnh, mà là do sức mạnh ý chí không đủ.
"Ha, đúng là càng đứng ở địa vị cao thì càng sợ chết!"
Nhưng vào lúc này tiếc mạng còn có ích lợi gì chứ, chờ tới khi Đào Ngột rảnh tay rồi thì chỉ e đám người này sẽ không thể thoát thân một cách bình an được.
Tu hành đạo mãi mãi không chỉ có sức mạnh và sức chém giết, mà còn phải có ý chí và đối kháng ý chí. Từ xưa tới nay chiến tranh đều là đối kháng ý chí của người đứng đầu, kẻ yếu chỉ có một con đường chết.
"Ồ, Nguyễn sư tỷ!"
Biểu hiện của Nguyễn Dao Trúc khiến hắn bất ngờ, tuy đã chuẩn bị tinh thần rằng nàng sẽ bị kích thích. Nhưng nàng lại bày ra sức mạnh ý chí mạnh mẽ, quyết tâm đánh một trận tử chiến, hoàn toàn vượt xa những đệ tử chân truyền bình thường khác. Chứ không chỉ giới hạn ở uy lực của những hạt giống kia. Đổi thành người khác thì lúc này làm gì có ai dám đi sâu vào Ma Vực lúc này.
"Nguy rồi, chỉ sợ nàng đã bị để mắt tới."
Vẻ mặt Lý Thanh Sơn trở nên nghiêm túc. Sao hắn có thể trơ mắt nhìn nàng bị giết được. Bèn chậm rãi đứng dậy, giơ hai tay lên.
Chờ tới khi Đào Ngột đập mạnh một chưởng xuống thì hắn đột ngột mở rộng hai tay, triển khai lực từ trường của Ngưu Ma thần thông để kéo nàng trở về từ ngưỡng cửa Địa Ngục trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc.
Phản ứng của Nguyễn Dao Trúc rất nhanh nhạy, mượn lực hút để chạy trốn, bay thẳng vào lòng núi. Sau đó đâm sầm vào lồng ngực hắn, vui mừng thốt lên:
"Ngươi vẫn còn sống sao!"
Lý Thanh Sơn mỉm cười, nói:
"Sư tỷ nghĩ ta đã chết rồi à?"
Nguyễn Dao Trúc tránh khỏi cái ôm của hắn, vội giục:
"Ngươi mau đi đi!"
Lý Thanh Sơn bật cười:
"Sư tỷ muốn ta đi đâu?"
"Rời khỏi nơi này!"
Nguyễn Dao Trúc kiên quyết nói:
"Nơi này vẫn còn nằm trong phạm vi tấn công của Đào Ngột."
"Vậy còn ngươi?"
"Ta là đệ tử chân truyền của Vạn Tượng Tông, các sư huynh sư tỷ của ta vẫn đang chiến đấu. Sao ta có thể tham sống sợ chết được."
Trái tim Lý Thanh Sơn rung động, vô cùng xúc động nói:
"Vậy nếu ta đi rồi thì ai sẽ bảo vệ ngươi?"
Nguyễn Dao Trúc chớp mắt, dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn về phía hắn. Sau đó đột nhiên tới gần hôn khẽ lên mặt hắn.
Cửu Sắc Lộc vừa tới đã thấy cảnh này, lòng kêu to:
"Thật oan nghiệt!"
Lý Thanh Sơn giật mình, vuốt mặt:
"Sư tỷ..."
Tuy sắc mặt Nguyễn Dao Trúc hơi ửng hồng nhưng vẫn rất thản nhiên nói:
"Thanh Sơn, ngươi đã làm hết trách nhiệm của mình rồi. Ngươi không hề cô phụ lòng tin của ta."
Cửu Sắc Lộc hét lên:
"Lý Thanh Sơn, giữ nàng lại, cùng lắm thì ta tác thành cho các ngươi!"
Lúc này Lý Thanh Sơn lại tuân theo lời khuyên, kéo Nguyễn Dao Trúc lại ôm vào cõi lòng, dán môi hôn lên đôi môi đầy đặn của nàng. Một lúc lâu sau mới rời đi:
"Ha, làm vậy mới thoải mái!"
"Đồ vô liêm sỉ! Đồ càn rở!"
Mặt Nguyễn Dao Trúc đỏ bừng, cực kỳ tức giận. Lòng thầm quyết định, nếu bọn họ cưỡng ép giữ nàng lại thì nàng sẽ lấy cái chết ra để ép. Nhưng nghĩ tới đây lại rơi lệ. Dù sao thì nàng cũng phải chết cả.
"Sư tỷ đừng khóc!"
Lý Thanh Sơn lau nước mắt giúp nàng, ngạo nghễ nói:
"Chúng ta vẫn chưa thua trong trận chiến lần này đâu!"
Từ chiến trường khổng lồ bên dưới Hắc Vân Thành nối thẳng tới Ma Vực ở đằng xa là một con đường máu do hiến tế tạo thành.
Ngưỡng Quang phương trượng dẫn theo các đệ tử của Tịnh Thổ Tự đứng trên con đường rộng lớn này, Tiếng hô đòi giết vang dậy chiến trường, tựa như gần trong gang tấc. Bóng người khổng lồ của Đào Ngột không thể xem nhẹ được.