Hắn vô cùng lo lắng nhìn thoáng qua, sau đó ngồi xuống mặt đất, đặt mõ xuống. Chúng đệ tử bắt đầu ngồi xung quanh hắn, miệng tụng kinh văn.
Từng vòng kim quang tỏa ra, bắt đầu lọc sạch mảnh đất này,
Đây chính là nhiệm vụ của họ, đó là cắt đứt con đường hiến tế. Lúc đó chiến trường không còn nằm trong phạm vi của Ma Vực nữa, nhóm Ma Hoàng sẽ mất địa lợi. Tình thế trên chiến trường sẽ thay đổi, thậm chí là nghịch chuyển lại tình hình.
Nhưng chuyện không đơn giản như vậy. Cuộc chiến kéo dài quá lâu, đôi bên đều nắm rõ chiêu thức của đối phương như lòng bàn tay. Lỗ thủng rõ ràng như vậy lẽ nào nhóm ma tộc lạu không có kế sách đối phó chứ.
Ánh sáng thanh lọc chưa lập lòe được bao lâu thì một nhánh đại quân ma tộc do kỵ binh tạo thành rầm rầm lao tới. Có tới hơn vạn người đang cưỡi ma thú hung mãnh, dưới sự thống lĩnh của Ma Vương xông thẳng về phía Ngưỡng Quang phương trượng.
Ma Vương vung thiết kích, quái thú được ngưng tụ từ quân khí tạt vào mặt:
"Con lừa trọc kia, đi chết đi!"
Nhìn từ trên cao xuống sẽ thấy đội ngũ do mấy trăm tăng nhân tạo thành đứng trước mặt mười nghìn kỵ binh ma tộc chẳng khác nào châu chấu đá xe.
Ngưỡng Quang phương trượng duy trì vẻ mặt như cũ, tiếp tục gõ mõ, mỗi khi dừng tay đều tụng niệm một câu:
"Nam, Mô, A , Di, Đà,, Phật!"
Sau lưng xuất hiện một vị đại Phật tỏa ra kim quang, vòng Phật quang sau lưng phổ độ chúng sanh,
Nói một chữ lại gõ mõ một cái, quái thú tạo thành từ quân khí cũng theo đó bị trọng thương. Sau khi tụng ra sáu chữ, cơ thể quái thú tan vỡ.
Nhóm ma tộc điên cuồng mờ mịt, đau khổ vừa hối hận đan xen nhau khiến chúng phải ném binh khí trong tay để ôm chặt đầu. Mà ma thú thì quỳ sụp xuống đất, phát ra tiếng khóc nghẹn ngào. Ma Vương loạng choạng như uống rượu say.
Đại Phật nhấc đầu Ma Vương như đang nhón lấy một cành hoa, nhẹ nhàng vân vê bóp nát đầu hắn.
Chúng tăng nhảy cẫng lên hoan hô. Tuy đang ở Ma Vực nhưng Ngưỡng Quang phương trượng không hề sợ đại quân không có Ma Hoàng thống lĩnh như thế. Ma Đế có lẽ còn có chút uy hiếp, chứ Ma Vương xuất hiện chẳng khác nào đi tìm chết. Thế nhưng vào lúc này, vẻ mặt hắn chợt trở nên nghiêm túc.
Bởi vì một nhánh đại quân ma tộc thứ hai lại tiến tới, vẫn do Ma Vương suất lĩnh. Đại quân chỉ có vạn người, xua đuổi ma tộc của nhánh quân đầu tiên tiến lên, nếu không đi sẽ giết chết ngay tức khắc.
Nhóm ma tộc hỗn loạn xông lên, nhóm võ tăng làm nhiệm vụ bảo vệ phương trượng đành phải đại khai sát giới. Ma thổ vừa mới thanh lọc được một chút đã bị ô nhiễm lại.
Đại Phật giết chết Ma Vương thứ hai, tới khi đại quân ma tộc lại bắt đầu ngừng bước chần chờ thì đại quân ma tộc thứ ba tiến tới. Nhấn chìm đội ngũ tăng nhân do Ngưỡng Quang phương trượng dẫn đầu.
Tuy không thể tạo ra uy hiếp gì với hắn, nhưng chỉ dựa vào ba Ma Vương, ba mươi nghìn ma tộc đã hoàn toàn phá hỏng kế hoạch của Ngưỡng Quang phương trượng, ngăn cản được một vị La Hán nhị quả.
Lúc này lại thấy Huyền Vũ Quân Thần và Liệt Hỏa Quân Thần ở đằng xa bị Đào Ngột đánh tan liên tục, còn bọn họ lại bị vây hãm trong đại quân ma tộc, giết không được mà không giết cũng không xong,
"Phương trượng, chúng ta phải làm sao bây giờ?"
Ngưỡng Quang phương trượng thở dài, thấy ma tộc lại mạnh mẽ xông lên, kẻ nào kẻ nấy vô cùng hung ác, u mê không tỉnh ngộ thì cơn tức giận đột nhiên trào dâng. Hé miệng tụng sáu chữ trong Đại Minh chú:
"Ông bát ni bát mi hồng!"
Trên mặt đại Phật chợt xuất hiện vẻ giận dữ, căm phẫn hóa thân, trút bỏ Phật y màu vàng, cơ bắp cuồn cuộn, làn da xanh đen. Vẻ mặt hung thần ác sát khủng bố dữ tợn hơn cả ma tộc, tay cần bảo kiếm màu vàng, nghiệp hỏa sau lưng bùng lên hiện ra hình ảnh phẫn nộ, hóa thành Minh Vương.
Người bật nhảy lên cao, xông vào đại quân ma tộc đại khai sát giới!
Loại bỏ ma chướng, giết ma tộc máu chảy thành sông, thây chất thành đồng nhưng vẫn không hề dừng tay.
Có Minh Vương mở đường, Ngưỡng Quang phương trượng đứng dậy đi về phía chiến trường:
"Theo ta vãng sinh tới cực lạc!"
Chúng tăng cùng chắp tay, hô to:
"Vãng sinh cực lạc, vĩnh quy tịnh thổ."
Lỗ tai của Ngưỡng Quang phương trượng hơi nhúc nhích. Hắn nghe thấy tiếng chuông kỳ lạ tựa như một sợi chỉ bạc ầm ĩ đâm thẳng vào chiến trường.
Từng sợi hỏa diễm trắng xóa lan tràn về phía Ma Vực. Khi chạm vào thi thể ma tộc, chỉ bạc như lửa gặp dầu càng cháy mạnh hơn, ngay cả "tế phẩm" bị chôn sâu dưới lòng đất, ma huyết thấm vào đất đai cũng bị dẫn ra ngoài. Chẳng mấy chốc đã chìm trong biển lửa, tiếp tục thiêu đốt về phía ma tộc.
Bọn họ bị thiêu rụi trong ngọn lửa. Trên mặt không xuất hiện vẻ đau khổ nào, ngược lại còn nở nụ cười bình an vui vẻ vô cùng kỳ quái. Giống như người muốn vãng sinh tới thế giới cực lạc không phải tăng nhân, mà là bọn họ.
Trong ngọn lửa hừng hực, Ngưỡng Quang phương trượng trừng lớn hai mắt, khó tin nói:
"Tam Muội Bạch Cốt Hỏa!"
Bị ánh lửa chiếu lên mặt, sắc mặt hắn tái nhợt.
"Bạch Cốt Bồ Tát?"