Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2914. Ý Niệm Của Đào Ngột Ma Thần

Đệ tử chân truyền hoa mắt chóng mặt, tâm trạng lên xuống thất thường. Mặt Đới Mộng Phàm mơ màng, không rõ nên đánh tiếp hay rút lui. Muốn đánh thì gần như không tới lượt họ ra tay, muốn rút lui thì bây giờ mà rút lui chả khác nào đồ ngốc cả?

Sắc mặt đám Ma Hoàng thay đổi:

"Đó là lửa gì?"

Anh Triết âm u nói:

"Tam Muội Bạch Cốt Hỏa của Bạch Cốt Bồ Tát!"

"Bồ Tát!"

Tất cả Ma Hoàng kinh hoảng thất sắc, đám người hung ác mạnh mẽ, thậm chí có phần hỗn loạn điên cuồng như họ lại như đám trẻ ranh bị dọa sợ.

Chưa chắc họ đã hiểu toàn bộ ý của hai chữ này, chỉ biết đó là sự tồn tại đỉnh cao đã vượt qua Thiên Kiếp lần thứ tám của toàn bộ giới tu hành. Nếu Bồ Tát đích thân tới thì ngay cả mười hai Ma Hoàng cũng không bảo vệ được bọn họ. Ngược lại còn chạy trốn về Ma Vực đầu tiên.

"Không, không phải!"

Đây là lần đầu tiên Anh Triết gặp phải loại lửa này nên cũng rất sợ hãi, nhưng hắn nhanh chóng tỉnh táo lại. Nhận ra loại lửa này chỉ thiêu đốt ma tộc, không thiêu đốt nhân loại ngay cả cơ thể đã tử vong hoàn toàn cũng thả cho hồn phách của họ về Địa Ngục Đạo hoặc là lên A Tu La Đạo. Đây chắc chắn không phải tác phong của Bạch Cốt Bồ Tát, chúng sinh bình đẳng cớ sao lại phân chia Nhân Ma chứ.

"Là truyền nhân Bạch Cốt!"

Ngọn lửa trắng xám thiếu đốt hàng trăm dặm chiến trường, hai đại quân đoàn tiến về phía trước. Lúc này đã áp sát Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận, tiếng la hét giết chóc đập vào mặt.

Mặt nhóm Ma Hoàng bị ánh lửa chiếu vào trắng bệch hoàn toàn. Nếu trận này thất bại thì tất cả bọn họ phải lấy chết tạ tội.

"Nếu đã vậy, chúng ta phải mời Ma Thần thực sự giáng lâm. Chỉ mong tên rác rưởi Đồ Vạn Thành kia đã chuẩn bị sẵn sàng để nhận lấy ý niệm của Đào Ngột Ma Thần."

Trên mặt Anh Triết xuất hiện nụ cười mờ nhạt, hắn mới là người chủ trì của Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận. Là người thống suất của cuộc chiến này, Đồ Vạn Thành cùng lắm chỉ là trò cười bị đẩy ra làm vật hy sinh mà thôi.

"Leng keng!"

Tiếng chuông ngân vang, hồn phách tán loạn.

Ma tộc vốn đã điên cuồng này cang điên cuồng hơn, bắt đầu tự giết hại lẫn nhau. Vung đao chém tất cả sinh vật còn sống.

Ngưỡng Quang phương trượng tách khỏi đội ngũ lao vào chiến trường. Đi men theo tiếng chuông rung điên cuồng tìm kiếm, tựa như phát điên vậy.

"Ở đây rồi?"

Tăng lữ ở thế giới Cửu Châu chưa bao giờ nghe tới cái tên Bạch Cốt Bồ Tát, chỉ vô thức cảm thấy không được tôn trọng nên thường coi nàng là Phật Địch.

Nhưng Ngưỡng Quang phương trượng là nhị quả La Hán lại không nghĩ như vậy, ngược lại còn muốn tìm kiếm cho mình một đáp án.

"Bồ Tát ơi Bồ Tát! Tại sao, tại sao phải phản bội Phật của ta!"

Cõi lòng đau khổ cùng cực, khuôn mặt cũng trở nên già nua hơn. Hắn không dám, cũng không thể coi kẻ đó là địch.

"Không phải ngài đã phát lời thề nguyện, nhất định phải hóa thế gian thành chốn Cực Lạc hay sao?"

Người quan trọng nhất của Tịnh Thổ Tông, truyền thừa đại thừa Phật pháp, lên tới đứng đầu quả vị La Hán nhờ Bỉ Khâu Ni, được Phật Tổ thân truyền Vô Tự Chân Kinh. Từng là vinh quang của cả Phật môn, thậm chí là Tịnh Thổ Tông.

Nếu vượt qua được Thiên Kiếp lần thứ tám thành công thì chính là người đầu tiên trong tứ đại Bồ Tát là phàm nhân chứng đạo được quả vị Bồ Tát.

Từ Cửu Trùng Thiên, Lục Đạo Luân Hồi cho tới Phật môn đều được muôn người chú mục. Chờ tới khi là một bộ xương trắng lại phát ra bốn lời thề nguyện: Chúng sinh vô biên thề nguyện giết, phiền não vô tận thề nguyện dẹp, pháp môn vô lượng thề nguyện diệt, phật đạo vô thượng thề nguyện tuyệt.

Phật Tổ đau thương, Phật môn chấn động, căn cơ Tịnh Thổ Tông lung lay tới tận bây giờ vẫn chưa thể khôi phục lại. Rất nhiều cao tăng của Tịnh Thổ Tông bị mê hoặc, tu vi bị trì trệ không tiến lên được từ đó.

Máu thịt linh hồn bị lửa thiêu đốt sạch sẽ, mãi mãi không được siêu sinh. Vì vậy hắn nhất định muốn hỏi một câu, tại sao ngài lại làm vậy?

Song lúc hắn tìm được khởi nguồn của tiếng chuông lại chỉ phát hiện một bộ khô cốt ma nhỏ bé đang cầm lục lạc, bật cười khặc khặc quái dị phi nhanh trên từng cái đầu.

Đầu lâu quay đầu lại, phát hiện Ngưỡng Quang phương trượng thì ngồi xuống đầu một Ma Vương đã ma hóa phát điên. Trong hai hốc mắt là ánh lửa trắng xóa. Nó nghiêng đầu nhìn hắn như đang hỏi:

"Ngươi đang tìm cái gì?"

"Ngươi không phải..."

Ngưỡng Quang phương trượng tỉnh táo lại, phát hiện ra dị thường. Tam Muội Bạch Cốt Hỏa được điều khiển kỹ lưỡng, chỉ thiêu đốt ma tộc chứ không thiêu đốt nhân loại. Đó là một chuyện rất kỳ lạ, cho dù chính bản thân truyền nhân Bạch Cốt cũng quá kỳ quái rồi. Nếu Bạch Cốt đạo trong truyền thuyết mà có thể phân rõ thiện ác như vậy thì sao lại bị chỉ trích được.

Trong chiến trường hỗn loạn, giữa tiếng chuông giục hồn nhiếp phach, hắn chắp hai tay quỳ sụp xuống dưới đất:

"Nếu ngươi là truyền nhân Bạch Cốt thì xin hãy nói ra nguyên nhân, bần tăng có chết cũng không hối tiếc."

"Hòa thượng?"