Ma Vương Thú chỉ còn chút lý trí lại bị cơn phẫn nộ nhấn chìm, lao về phía Ngưỡng Quang phương trượng, miệng mọc đầy răng nhọn há to, gió tanh phả vào mặt.
Minh Vương giáng từ trên xuống, dùng kiếm chém mạnh vào cái đầu khổng lồ của Ma Vương Thú làm đầu của nó lăn tới chỗ Ngưỡng Quang phương trượng. Khô Cốt Ma giẫm lên cái đầu lăn lông lốc, không kịp bật cười khặc khặc quái dị như trước. Khó khăn lắm mới dừng lại cái đầu lăn lông lốc kia, nó ngẩng đầu lên phun một luồng Tam Muội Bạch Cốt Hỏa về phía Ngưỡng Quang phương trượng.
Ngưỡng Quang phương trượng vung tay để Minh Vương lui sang, không tránh không đỡ, ánh mắt kiên định. Khi luồng hỏa diễm trắng xám phun tới trước mặt, sắp đốt tới lông mày hắn thì đột nhiên tụ lại thành mười mấy chữ trên không trung:
"Sắc tức thị không, không tức thị sắc. Sắc tức là không, không tức là sắc."
"Tâm kinh?"
Ngưỡng Quang phương trượng ngạc nhiên. Lại thấy Khô Cốt Ma kia tưng bừng rời đi, tiếng chuông rời xa, hỗn loạn lan khắp nơi.
Ngưỡng Quang phương trượng cau mày, đau khổ suy nghĩ. Còn Minh Vương thì đứng bên cạnh hộ pháp cho hắn, không ngừng vung đao chém giết ma tộc.
Trong dòng sông đã cạn một nửa, bộ bạch cốt chôn vùi nửa mình trong bùn cát.
Tiểu An thầm nghĩ trong lòng:
"Đầu tiên phải hù dọa tên hòa thượng này để tránh hắn gây ra phiền phức. Nếu đốt phải những phàm nhân kia thì chắc chắn Thanh Sơn sẽ không vui."
Tuy rằng để phân biệt người phàm và ma tộc rất khó, tuy nhiên nếu không phải trường hợp bất đắc dĩ thì nàng không muốn khiến hắn phải đau khổ.
Dùng một đám Khô Cốt Ma là mắt. Nàng cẩn thận điều khiển Tam Muội Bạch Cốt Hỏa lúc thì tụ lại, lúc thì khuếch tán ra. Khi thì bùng cao lên, khi thì giảm xuống.
Tụ lại thì như Bạch Liên nở rộ, nuốt chửng hết những kẻ mạnh như ma tướng ma suất; Tỏa ra thì như mưa bay đầy trời, chiếu vào người vô số ma tộc.
Khi bùng lên thì cao chạm bầu trời, tựa như những bàn tay trắng xám tóm chặt ma thú đang phi hành trên không trùng; khi giảm thì xâm nhập sâu vào lòng đất tựa như nước thẩm thấu xuống, ngay cả xương trắng chôn sâu dưới chiến trường cũng bị đốt cháy sạch sẽ.
Nàng chú ý tới hướng đi của Lý Thanh Sơn mọi lúc mọi nơi.
"Rắc."
Tiếng đầu bị bóp nát. Đào Ngột dùng hết sức mình bóp nát đầu Lý Thanh Sơn.
Đồ Vạn Thành hung dữ nói:
"Để xem ngươi có chết không!"
Đào Ngột ngửa mặt lên trời bật cười, âm thanh chấn động trời đất.
"Thanh Sơn!"
Tiểu An ngồi bật dậy.
Đám người đệ tử chân truyền thay đổi sắc mặt, Lý Thanh Sơn kiên cường bất khuất quay lại như vậy cũng không thể ngăn cản được Đào Ngột đã suy yếu.
Lý Thanh Sơn không đầu vung một quyền đấm vào mặt Đào Ngột, đập nát khuôn mặt tươi cười của hắn.
Lý Thanh Sơn vẫn chưa chết, máu tươi bắn ra, xương cốt vỡ vụn thành mảng, đầu bị bóp nát phục hồi lại. Ngay cả một giọt máu tươi cũng không thấy chảy ra, không thiếu một sợi tóc nào.
Tiếng cười của Đồ Vạn Thành cứng đờ lại.
Hồn Cuồng Hoa Đao cười lớn:
"Đồ ngu xuẩn, không biết cái gì gọi là thân bất tử của A Tu La à?"
Dưới sự quan tâm của vòng xoáy màu đỏ, Lý Thanh Sơn gần như là A Tu La hoàng thực thụ. Thân bất tử của A Tu La không chỉ là chết đi sống lại, mà là cơ thể bất tự thực sự. Đừng nói là đầu bị nổ tung, dù cả cơ thể nổ tung cũng có thể tụ lại ngay lập tức.
Chỉ có sức mạnh bị hao hụt vẫn là một vấn đề khó, sau khi kiệt quệ hoàn toàn sẽ chết. Nhưng dưới chân hắn là đại địa rộng vô tận và Ngưu Ma thần thông, Đại Địa Thần Lực.
Hai thứ hợp lại, thành quả nhận được chính là thân thể bất tử.
Tựa như A Tu La Đạo đang ra sức lấy lòng hắn. Tới đây, thử trước rồi chọn, A Tu La Đạo mới là nơi ngươi thuộc về.
Lý Thanh Sơn bật cười:
"Không giết chết được ta thì ngươi đi chết đi!"
Đầu nhọn đánh vào người Đào Ngột, tiếng rắc vang lên, Thiên Linh đã vỡ nát nhưng không để trong lòng.
Hắn đã dùng quen Ngưu Ma Đỉnh Giác, chỉ có Hổ Ma Đào Tâm mới có thể so sánh được. Mặc dù không đáng sợ bằng sừng trâu nhưng có thể lấy Thiên Linh ra để đâm người, cũng có thể rót nhiều rung động lực hơn vào nữa!
Cả người Đào Ngột bị đâm loạng choạng. Đồ Vạn Thành nổi giận, điên cuồng tấn công Lý Thanh Sơn:
"Ta muốn làm thịt ngươi! Làm thịt ngươi!"
Trong thế tấn công không ngừng nghỉ như mưa to gió lớn, đầu Lý Thanh Sơn lại bị đập nát, từng miếng thịt trên người nứt ra, gần như bị ép thành một bãi thịt vụn. Độc nhãn của Đào Ngột bắn ra một luồng ma quang, mổ xẻ hắn thành hai nửa từ bên trong.
"Ha ha ha ha!"
Hai nửa miệng của Lý Thanh Sơn cùng lúc cười lớn, bỏ qua toàn bộ phòng ngự điên cuồng tấn công đối phương. Vung đao mạnh mẽ không ngừng chém lên người Đào Ngột.
Đao phong bay lên mãnh liệt, tóc đỏ tung bay như ánh lửa. Đa phần hắn đều trong hình dạng nửa người nửa quái vật, tiếng cười trong miệng không giống tiếng cười mà nhân loại có thể phát ra được. Tựa như tiếng cười được truyền từ vòng xoáy đỏ ngòm trên đầu vậy. Làm chấn động tinh thần độc ác cứng rắn của Đào Ngột.