Tiểu An lại yêu tâm nằm xuống tiếp.

Tất cả mọi người nhìn ngây người. Vạn Kiếm Phong thầm nghĩ trong đầu:

"Chỉ sợ kiếm của ta không chém được người này."

Lại quay sang hỏi Đới Mộng Phàm:

"Sư tỷ, chúng ta cần phải tiến lên giúp sức không?"

Đới Mộng Phàm thở dài:

"Đây không còn là việc chúng ta có thể nhúng tay vào, nên trốn ra xa một chút!"

Nhìn cảnh này, thời điểm Lý Thanh Sơn áp đảo Đào Ngột chỉ còn là vấn đề thời gian. Nếu họ chạy tới giúp đỡ, không những không giúp được bao nhiêu mà có thể còn bị lôi ngược vào chịu tội thay. Là vậy thì thật không đáng.

Mà khí thế ở chiến trường ngày càng rơi vào thế dầu sôi lửa bỏng, sĩ khí của các tướng sĩ tăng vọt, tiến quân không ngừng. Dòng lũ bằng thép rầm rầm tiến lên, khí thế mạnh mẽ khó đỡ. Nơi này chẳng cần họ phải giúp đỡ.

Trong lòng thầm thở phào một hơi, vẻ mặt vui vẻ như vừa trút được gánh nặng. Quả nhiên chỉ có Quy Hải Linh Tôn biết nhìn xa trông rộng. Cũng nhờ có người này mới được như vậy, nếu không dù có một nửa nhân số chết tại đây cũng chưa chắc đã thủ thành thành công. Không, phải là chắc chắn sẽ thất bại.

"Ý trời, là ý trời!"

Nhạc Thiên tươi cười rạng rỡ, đầu tóc bạc trắng hóa đen, nếp nhăn trên mặt biến mất hoàn toàn:

"Các vị sư huynh đệ bằng lòng thua tâm phục khẩu phục. Không cần chờ tới ba mươi năm nữa, khi trận chiến này kết thúc hắn chính là đệ tử chân truyền, có thể còn là Đại sư huynh nữa!"

Khả Hân không kiềm được tiếng thở dài:

"Dao Trúc muội muội thật tinh mắt!"

Nhân vật bậc này sao Nhân Hoàng có thể hạn chế được, dù có là Đại sư huynh Lâm Huyền cũng không thể sánh kịp. Nếu có thể kết thành đạo lữ với người này thì nàng cũng sẽ đồng ý gả.

Cuộc chiến đã tới thời khắc sống còn, bóng tối khủng bố từ từ tiêu tán.

Nhưng cùng lúc ấy, nhóm Ma Hoàng vừa nghe thấy Anh Triết nói vậy thì cả kinh.

Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận có thể dựa vào Đồ Đằng trên cột đá để đắp nặn ra hóa thân Ma Thần, ẩn chứa ý chí tinh thần của Ma Thần nhưng không thể tự chủ ý thức. Hoàn toàn dựa vào Ma Hoàng khống chế điều khiển.

Với thực lực của Đồ Vạn Thành, điều động sức mạnh khổng lồ như vậy có hơi miễn cưỡng. Mỗi một vị Ma Hoàng hoặc Nhân Hoàng khi thống suất binh lính đa phần đều trong khoảng trên dưới năm mươi vạn. Đó là điểm cực hạn.

Cũng vì thế dù Đào Ngột có sức mạnh khổng lồ nhưng tới bây giờ, nó chỉ có duy nhất ba chiêu là huy quyền, đạp chân và trừng mắt. Đánh nhau còn đơn giản và ngốc nghếch hơn cả người bình thường. Không thể phát huy nổi một phần ba sức chiến đấu.

Anh Triết nói mời Ma Thần thực sự giáng lâm thực chất cũng không phải Ma Thần đích thân tới thật. Mà là triệu hồi ý niệm của Ma Thần, rót vào hóa thân của Ma Thần. Có thể bùng nổ sức chiến đấu ngay tức khắc, thậm chí còn cao hơn. Bởi vì thủ đoạn của Chân Thần không phải đám phàm ma bọn họ có thể tưởng tượng ra được.

Trong tình huống này, ngay cả nhóm Ma Hoàng cũng không muốn nhìn thấy. Thứ nhất là chưa chắc Ma Hoàng đã đáp lại lời triệu hoán, vì chân thần không phải con chó con mèo có thể gọi tới lúc nào cũng được. Họ có vô số chuyện quan trọng cần phải suy nghĩ và xử lý, chút "chiến tranh cục bộ" này căn bản không đáng để họ phân thần. Chút thắng lợi ở một góc của ván cờ có thể sẽ phải đánh đổi bằng thất bại toàn cục.

Thứ hai, cho dù Ma Thần đáp lại lời triệu hoán thì chắc chắn phải có tế phẩm, đó là một vị Ma Hoàng, cũng chính là Đồ Vạn Thành trong cơ thể của Đào Ngột. Mà mười hai vị Ma Thần đều hỉ nộ vô thường, hậu quả khi tùy tiện làm phiền tới thần họ không thể gánh chịu nổi.

Nhóm Ma Hoàng nhìn nhau, thầm nghĩ trong lòng:

"Lão ta vừa rồi còn có suy nghĩ triệu hoán ý thức của Ma Thần, dâng Đồ Vạn Thành lên làm tế phẩm. Không lẽ hắn không sợ Ma Thần nổi giận lây sang cả hắn hay sao. Không hổ là nhất mạch hỗn độn! Dù bề ngoài mưu tính sâu xa tới đâu thì từ trong xương cốt vẫn là kẻ điên!"

"Anh Triết đạo hữu nói phải!"

"Đồ Vạn Thành là tên rác rưởi, lẽ ra phải mang hắn ra hiến tế từ lâu rồi!"

Anh Triết nói:

"Nếu đã vậy thì chúng ta bắt đầu thôi! Thắng bại dựa vào lần này!"

"Thắng bại dựa vào lần này."

Trung tâm trận pháp của Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận lấp lóe liên tục.

Đồ Vạn Thành rùng mình tựa như sắp gặp tai họa, hắn đột nhiên quay đầu nhìn:

"Anh Triết, đồ chó nhà ngươi đừng có..."

Một luồng ý thức giáng từ trên trời xuống, đâm xuyên qua biển ý thức phá hủy toàn bộ ý chí của hắn.