Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2917. Có Gì Đó Rất Kỳ Lạ

Đào Ngột đột nhiên khựng lại. Lý Thanh Sơn nắm chắc vị trí của Đồ Vạn Thành trong cơ thể Đào Ngột từ lâu, ngàn vạn ánh đao hóa thành một đâm xuyên vào cơ thể Đào Ngột.

"Phá!"

Lưỡi đao khổng lồ phá tan từng tầng quân khí, đâm thẳng vào Đồ Vạn Thành.

Hai mắt Đồ Vạn Thành trắng dã, mặt nhăn nhó, người run lẩy bẩy. Ngay khi lưỡi đao sắp đâm vào cơ thể, giữa người hắn đột nhiên phân liệt ra thành hai nửa, hai độc nhãn, hai cái miệng rộng từ từ nói:

"Một đám... Rác rưởi!"

Giọng nói như cây gỗ cứng ngắc đâm xuyên từ lỗ tai bên này sang lỗ tai bên kia. Mười một Ma Hoàng đau đầu như búa bổ, sắc mặt thay đổi, liên tục dập đầu trên cột Đồ Đằng.

Anh Triết nhếch miệng, tế phẩm đã được nhận!

Lý Thanh Sơn dùng đao đâm xuyên qua người Đào Ngột, thế nhưng trên mặt hắn không có chút vui mừng nào. Khi hắn thử rút đao ra thì có một luồng sức mạnh bất thường túm chặt lấy Mạt Lộ Cuồng Hoa Đao.

Hồn Cuồng Hoa Đao lên tiếng cảnh báo:

"Thanh Sơn, có gì đó rất kỳ lạ!"

Đào Ngột thu nhỏ người lại với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, quân khí không tiêu tán, ngược lại còn ngưng tụ vào.

"Ầm!"

Đại địa rung chuyển, trăm vạn ma tộc còn lại cùng lúc ngã nhào xuống đất, cơ thể khô quắt lại tựa như bị hút sạch, từng sợi ma khí bay về phía Đào Ngột.

Đây không còn là quân khí nữa, mà là toàn bộ tinh khí và thần hồn của bọn họ. Tất cả biến thành tế phẩm. Chỉ còn sót lại một số Ma Đế Ma Vương đang run lẩy bẩy sợ hãi.

Tiếng hét đòi giết im bặt, các tướng sĩ đang dốc sức chém giết đột nhiên mất đi toàn bộ đối thủ, chiến trường chợt trở nên tĩnh lặng. Tình huống trái ngược mạnh mẽ như này khiến người ta bực bội, khổ sở như muốn khạc ra máu.

Khả Hân thay đổi sắc mặt, che miệng nôn khan, cảm giác khủng bố che lấp dung nhan kiều diễm của nàng.

Nhóm đệ tử chân truyền vừa thả lỏng bàn tán lập tức tái mặt tái mày. Loáng thoáng nhận ra chuyện đang xảy ra lúc này, vì bọn họ gần với Thần hơn người phàm nên biết rất rõ về sự kinh khủng đó.

Nhạc Thiên cảm thấy vô cùng khó tin:

"Chuyện này sao có thể xảy ra được, cuộc chiến tranh như thế nào sao mà có thể dẫn tới ý thức Ma Thần giáng lâm cơ chứ."

Đây chỉ là một tòa Hắc Vân Thành, tuy đám Nhân Hoàng rất xem trọng việc này như cái gì cần bỏ thì bỏ, từ xưa tới nay chưa từng nghĩ tới việc cầu viện Nhân Tiên. Chứ đừng nói là nhờ Chân Tiên xuống cứu trận, vì việc này không đáng.

Nhìn toàn cục thì đây cùng lắm chỉ là một cuộc chiến tranh cục bộ, thắng bại không liên quan tới đại cục; xét về lâu về dài thì việc thay đổi trận tuyến chỉ là việc xảy ra thường xuyên mà thôi.

Thời gian dần trôi, dù trong trận chiến chết bao nhiêu người đi nữa thì người mới sẽ được "sinh" ra rất nhanh, thậm chí chết đi vài Nhân Hoàng cũng chẳng sao. Còn gì đáng buồn hơn tu hành giả không có thiên phú dị bẩm trên người chứ?

Nếu ở Cửu Trùng Thiên thì khả năng chỉ trong khoảng thời gian chơi một ván cờ thôi, mà Lục Đạo Luân Hồi và ba ngàn thế giới đã trải qua vô số chuyện sinh tử.

Mà người chơi cờ sẽ không nhảy vào bàn cờ để cứu một quân tốt, cũng không phải người đó vô tình, mà là người đó không quan tâm tới thật.

Cũng có thể người đó không phải là người đánh nước cờ này. Đạo lý "Thà mất một nước còn hơn mất tiên cơ" rất dễ hiểu. Nhìn chung phải để ý tới đại cục, còn quân cờ có bằng lòng hy sinh hay không thì thật ra không quá quan trọng.

Bất cứ người đánh cờ nào cũng đều muốn thắng mà không phải hy sinh quân cờ nào. Nhưng kẻ ngồi đối diện hắn cũng là một người đánh cờ, bọn họ không thể điều khiển toàn bộ ván cờ được, huống hồ đây chỉ là quân tốt qua sông thôi?

Thế nhưng một khi người đánh cờ đích thân ra tay, dù chỉ hạ một ngón tay xuống cũng giúp thế cục xảy ra thay đổi nghiêng trời. Thậm chí còn lấy được "Tướng" của địch.

Thân hình vốn mơ hồ không rõ của Đào Ngột đột nhiên trở nên rõ ràng hơn. Làn da nhăn nhúm tựa như cây gỗ khô héo, cơ thể thẳng tắp cường tráng khiến Lý Thanh Sơn nhớ tới Cự Mộc nhân tộc ở Cửu Châu.

Độc nhãn khổng lồ đầy thần thái, chuyển động một vòng trong hốc mắt, thu hết mọi chuyện vào đáy mắt. Cuối cùng quay lại lên người Lý Thanh Sơn:

"Ngươi là ai?"

Lý Thanh Sơn như bị sét đánh, cảm thấy mình không thể không trả lời, cũng không dám không trả lời:

"Ta... Ta là..."

Lúc này Đào Ngột đã thu nhỏ lại bằng với hắn, cảm giác ngột ngạt không giảm đi mà trái lại còn tăng cao hơn. Con mắt duy nhất tựa như nhìn xuống từ trên trời, lạnh lùng quan sát muôn dân.

Hồn Cuồng Hoa Đao kêu to:

"Thanh Sơn, mau lùi xuống!"

Thần binh kiêu ngạo không sợ gì cũng phải cảm thấy sợ hãi.

Vì đó không phải hư ảo do Đồ Đằng tạo ra, mà là thần linh thực sự. Khác với con quái vật được tạo bằng sức mạnh gộp lại kia, cho dù chỉ có một tia ý niệm giáng xuống thì bản chất vẫn là sự tồn tại ngự trị trên mọi vật ở nơi này.

Đào Ngột giáng lâm, kiêu ngạo mạnh mẽ.