"Ta là... Gia Gia ngươi!"
Lý Thanh Sơn đạp mạnh vào ngực Đào Ngột, muốn nhổ Mạt Lồ Cuồng Hoa Đao ra.
"Ha!"
Đào Ngột dùng bàn tay lớn khô héo chậm rãi nắm lưỡi đao.
Rắc! Vết nứt lan khắp nơi, thần binh cứng rắn không thể phá vỡ khi vào tay hắn lại dễ vỡ như băng.
Cách! Lưỡi đao gãy, đao đã hỏng!
Mà một cánh tay khác thì thuận thế cắm vào cơ thể Lý Thanh Sơn, năm ngón tay dài ra như cây lớn, sau đó phân nhánh, to dần lên, lại phân nhánh... Chạc cây màu đen lít nhít xen kẽ, xuyên thấu khắp người Lý Thanh Sơn.
Hai mắt Lý Thanh Sơn trừng lớn, khạc ra một đống máu tươi phun vào ngực Đào Ngột, không thể khôi phục lại.
Đào Ngột kéo cơ thể tàn tạ của hắn tới gần, cất tiếng trào phúng:
"Thân A Tu La bất tử?"
Ngay tức khắc, Lý Thanh Sơn phải chịu đựng vết thương khổng lồ, thậm chí còn nặng hơn tất cả những vết thương mà hắn phải chịu từ lúc khai chiến tới giờ.
Thân A Tu La bất tử cũng có giới hạn, vậy mà Đào Ngột lại có thể đánh vỡ ván cờ này dễ như ăn cháo, tạo ra vết thương nặng không thể khép lại được.
Theo kết cuộc của trận địa, vòng xoáy đỏ ngòm giữa bầu trời thu nhỏ lại nhanh chóng. Dù Tiểu An có độ hóa bao nhiêu ma tộc đi chăng nữa cũng không thể làm dao động tới sự tồn tại này.
Anh Triết nở nụ cười vặn vẹo:
"Đây chính là Ma Thần!"
Không còn là sự khác biệt về sức mạnh nữa, mà là sự chênh lệch giữa cảnh giới.
Đào Ngột lại hỏi thêm lần nữa:
"Ngươi là ai?"
Như thể rất quan tâm tới vấn đề này.
Hắn giáng lâm không phải vì muốn thắng trận chiến này, mà là vì Hắc Nhật Ma Tâm. Thực chất hắn tới không phải để lấy Hắc Nhật Ma Tâm, mà vì để nắm chắc cơ hội cùng biến hoá, nên hắn cần phải đích thân tiến vào bàn cờ để quan sát.
Quan sát chính là cơ hội để hắn có thể áp đảo những Ma Thần khác, mà tình huống không khiến hắn thất vọng. Truyền nhân của Bạch Cốt Bồ Tát hiện thế là tin tức kinh thế hãi tục, tuy nhiên so với nam nhân này thì chẳng là gì cả.
Nhìn xuyên qua thân A Tu La bất tử đã bị đánh tàn tạ, vận mệnh đan xen phức tạp khiến hắn không thể nhìn rõ được. Bên trong mơ hồ thấy một mạch lạc khiến hắn cảm thấy kính sợ.
Vì thế hắn lại hỏi:
"Ngươi là ai?"
Lý Thanh Sơn mấp máy môi, Đào Ngột lại tới gần hơn:
"Ngươi nói cái gì?"
"Đau..."
"Vậy thì trả lời nhanh lên."
Đào Ngột dần mất kiên nhẫn.
"... Nhanh!"
Lý Thanh Sơn dùng thanh đao gãy đâm vào độc nhãn của Đào Ngột.
Ánh mắt Đào Ngột khựng lại, trăm nghìn nhánh rễ khô màu đen mọc dài xen kẽ từ cánh tay của Lý Thanh Sơn, khóa chặt động tác của hắn. Chỉ là một Nhân Hoàng mà lại dám tấn công hắn, đây là chuyện rất không bình thường.
Độc nhãn như thể nhìn thấu được quỹ tích vận mệnh:
"Ngươi là người trong truyền thuyết? Không, không cần trả lời ta, ta sẽ đích thân nghiệm chứng, vì người trong truyền thuyết sẽ không bị giết chết dễ dàng."
Nếu là Ma Thần khác thì còn muốn quan sát thử, không dám ra tay giết ngay. Nhưng Đào Ngột hắn không phải kẻ hèn nhát.
Đột nhiên hiểu rõ vì sao nhóm Ma Thần lại muốn quan sát hắn, bèn nở nụ cười kỳ lạ tương tự với Cùng Kỳ.
"Đám gia hỏa đê tiện kia ở lâu trong Ma Vực nên chút kiêu ngạo cuối cùng cũng vứt luôn rồi! Hừ, dù ngươi là người trong truyền thuyết thật thì ta cũng có thể khiến ngươi chết, đi chết đi!"
…
Các đệ tử chân truyền câm như hến, không một ai dám bước lên cứu viện. Ngay cả Vạn Kiếm Phong không sợ sống chết cũng phải thả chuôi kiếm, cảm xúc sợ hãi trước cái chết kinh khủng đã ngăn cản bước chân của hắn.
Tựa như khi đối mặt với vực sâu vạn trượng, ngay cả chiến sĩ dũng mãnh nhất cũng phải dừng chân. Không liên quan tới nhát gan, mà do bản năng. Bởi vì vực sâu là nơi không thể chinh phục, thậm chí là không thể nhìn chằm chằm quá lâu, nếu không sẽ sinh ra ảo giác bị rơi xuống vực, vực sâu cũng đang nhìn chằm chằm vào ngươi.
Sau khi các tướng sĩ của Huyền Vũ quân đoàn mất kẻ địch thì cũng rơi vào hoang mang, cuối cùng họ cũng chém giết xuyên qua trận địa địch để đi về phía Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận. Nhưng họ phải làm gì tiếp theo?
Không có mệnh lệnh mới, mà họ cũng không thể làm gì những cột đá khổng lồ chống trời kia.
Vòng xoáy đỏ ngòm giữa trời thu nhỏ lại, sức mạnh A Tu La Đạo giao cho họ rút đi như thủy triều khiến họ cảm thấy vô cùng uể oải. Cảm giác không thể gánh được thiết giáp trên người, thậm chí là binh khí cũng không cầm được. Nếu không nhờ quân lính trên dưới đồng lòng, dựa vào ý chí kiên cường để chống đỡ thì đa số đã ngã dập xuống đất không dậy nổi như ma tộc rồi.
Cảm giác tuyệt vọng lan tràn như ôn dịch, họ đã phục tùng quân lệnh, đi theo tướng quân tử chiến tới cùng. Thế nhưng cho tới cuối vẫn không thể đạt được thắng lợi sao?