Người nam nhân mà họ ký thác toàn bộ khát vọng ấy hình như đã mất đi toàn bộ sức phản kháng. Trong biển người mênh mông, có một người phát ra tiếng kêu thê lương tuyệt vọng:
"Tướng quân!"
Cán đao rơi khỏi tay Lý Thanh Sơn, lúc này hắn vô cùng cô độc.
Hắn vẫn chưa ngừng chiến đấu, nhưng cánh tay của hắn đã vặn vẹo, cảm giác đau đớn kịch liệt xưa nay chưa từng có xuất hiện.
Thậm chí còn đau hơn cả đau khổ Địa Ngục mà ngày xưa từng trải qua. Mỗi khi hắn cho rằng đã đau tới cực hạn rồi thì những nhánh cây kia lại phân nhánh thêm lần nữa, số lượng tăng vọt lên vô số lần, đâm xuyên xé rách từng khúc xương cốt, từng mạch máu trong người.
Thân A Tu La bất tử tựa như biến thành ngọn nguồn đau khổ, nếu là người bình thường thì chắc chắn đã phát điên, ngay cả tu hành giả ý chí kiên định cũng phải nảy sinh lòng muốn chết.
Cảm giác khủng hoảng trước thời khắc sống còn Lý Thanh Sơn cũng có. Hắn sợ, cũng vô cùng đau khổ.
Mỉa mai thay, mỗi lần tới lúc này thì thời gian đều trôi qua vô cùng chậm chạp, khiến hắn phân biệt rõ ràng được sự sợ hãi và đau khổ, không thể không oán hận:
"Tại sao ta phải chịu tội như thế này?"
Rồi lại thấy hối hận:
"Biết trước như thế đã không tới, quan tâm đám rùa đen khốn kiếp này đâm đầu vào chỗ chết làm gì!"
Nhưng khi suy nghĩ này chợt lóe qua trong đầu, hắn lại đột nhiên thấy buồn cười. Cười bản thân suy cho cùng chỉ là một người phàm.
Tuy nhiên khi nụ cười xuất hiện trên mặt, khóe miệng chỉ hơi co quắp một chút.
Ánh mắt Đào Ngột khựng lại, hơi ngạc nhiên:
"Hắn đang cười sao?"
Trong đôi mắt đỏ thẫm không có thù hận, không có phẫn nộ, chỉ lẳng lặng chịu đựng đau khổ trong vực sâu sợ hãi. Thế nhưng vẫn không ngừng rút sức mạnh từ đại địa để truyền vào cơ thể tàn tạ này. Sau đó dùng máu thịt xoắn đứt từng cây gỗ và nhánh cây trong người.
Két... Rắc... Những âm thanh lít nhít vang lên khiến da đầu mọi người rê dần, nhóm đệ tử chân truyền trừng to mắt lên tựa như nhìn thấy quái vật.
Vừa rồi khi hắn từ bỏ phòng ngự, ngừng điên cuồng tấn công đã khiến họ chấn động rồi. Mà cảm giác lúc này của họ thực sự không thể dùng ngôn ngữ nào để hình dung ra được.
Anh Triết rùng mình, bỗng nhiên nhận ra Đồ Vạn Thành thất bại không phải do ngẫu nhiên. Vì đối thủ mạnh bậc này không phải ai cũng có thể đánh thắng được.
"Rốt cuộc tên tiểu tử này có lai lịch thế nào? Còn giống Ma Hoàng hơn cả Ma Hoàng, Vạn Tượng Tông chắc chắn không thể nuôi ra được đệ tử như thế, chờ chút... Không lẽ hắn chính là người trong truyền thuyết được Ma Vực lựa chọn!"
Lý Thanh Sơn còn đang giãy giụa rất khó coi, cho dù phải chết trận ở nơi này, dù không tới được Cửu Trùng Thiên thì suy cho cùng hắn vẫn chưa từng phụ cuộc đời này. Chỉ cần hắn còn sống, dù chỉ là khoảnh khắc cũng muốn tiến bước về phía trước.
Trong đầu Đào Ngột chợt lóe lên một suy nghĩ:
"Quá kỳ lạ, có lẽ hắn đúng là người trong truyền thuyết!"
Suy nghĩ ác độc lại nảy ra:
"Truyền thuyết chết rồi sẽ không còn là truyền thuyết!"
"Thả hắn ra!"
Giọng nói tràn ngập tức giận vang lên. Biển lửa trắng xám thiêu đốt toàn bộ thi thể của trăm vạn ma tộc, thế lửa bùng lên tận trời tụ lại thành một bộ bạch cốt lấp lánh.
Biển lửa vốn đang lặng im không một tiếng động chợt trở nên sôi trào mạnh mẽ, tựa như lửa giận ngút trời.
"Ngươi dám ra ngoài sao!"
Đào Ngột bất ngờ, từ khi nào Bạch Cốt đạo lại có tình có nghĩa như thế.
Tiểu An không nói gì, biển lửa ngưng tụ thành một bộ cốt trảo trắng xám, mạnh mẽ vồ về phía Đào Ngột.
Chiếu rọi màu trắng xám toàn bộ đất trời, cốt trảo được ngưng tụ từ Tam Muội Bạch Cốt Hỏa đã thiêu đốt thi thể của mấy triệu ma tộc nên hình thể còn to lớn hơn cả Đào Ngột. Vì thế cốt trảo đập xuống quả thực kinh thiên động địa.
"Nếu ngươi đã vượt qua Thiên kiếp lần thứ năm thì còn có chút uy hiếp."
Đào Ngột không bị lung lay, vung tay vỗ xuống làm cốt trảo ầm ầm tan vỡ, tan biến trở thành Tam Muội Bạch Cốt Hỏa.
Giống với Đồ Vạn Thành, Tiểu An chưa chứng đạo tư đà hàm quả nên khó mà điều động được Tam Muội Bạch Cốt Hỏa do thi thể mấy triệu ma tộc biến thành. Nếu đối phó với Ma Hoàng bình thường thì một trảo này tất sẽ chết, nhưng nếu dùng để đối phó với hóa thân Đào Ngột thì không đủ lực.
"Hửm?"
Ngọn lửa tản đi, Đào Ngột đang chờ đợi một trận đánh giết từ nàng thì chợt phát hiện có mấy chục bộ Khô Cốt Ma trồi lên khỏi mặt đất, xông về phía cột đá Đồ Đằng thuộc về hắn trong Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận.
Hóa ra nàng cũng biết bản thân mình khó mà uy hiếp được Đào Ngột, cốt trảo kia chỉ là một chiêu dương đông kích tây. Mấu chốt chính là Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận.
"Rất tâm cơ, nhưng tiếc rằng nó vô dụng."
Bàn tay của Đào Ngột lại ấn xuống dưới, từng thân cây lớn màu đen đâm xuyên không khí đập nát đầu Khô Cốt Ma. Nàng né tránh liên tục, nhưng bị một thân cây khổng lồ bắn trúng làm vỡ xương lồng ngực, rơi xuống từ không trung.