Cuối cùng Ngưỡng Quang phương trượng cũng phát hiện ra truyền nhân Bạch Cốt mà mình khổ sở tìm kiếm. Lại kinh ngạc phát hiện nàng vậy mà lại tức giận như thếm bèn ngước lên trời nhìn bộ bạch cốt, sau đó nhìn sang Lý Thanh Sơn. Chợt hiểu ra điều gì đó, hắn đứng dậy, mở miệng tụng chú Đại Minh. Minh Vương phụ thể phóng lên trời, vung kiếm chém về phía Đào Ngột:
"Hàng Ma!"
Đào Ngột híp mắt, nói:
"Giỏi lắm đồ lừa trọc, ngươi cũng dám chạy tới tìm chết, muốn tới thế giới tây phương cực lạc? Ta sẽ khiến ngươi hồn phi phách tán, mãi mãi không thể siêu sinh!"
Rồi bóp chặt hắn trong tay. Trong lúc đang chờ hắn chết hoàn toàn thì một luồng Phật quang giáng từ trên trời xuống, bao phủ bàn tay Đào Ngột. Im hơi lắng tiếng tan thành bụi làm lộ ra thần hồn của Ngưỡng Quang phương trượng đang tỏa ra hào quang mờ nhạt.
Trên trường tường vân cuồn cuộn, tiếng tụng kinh bằng tiếng Phạn tựa như ngay gần trước mặt cũng xa tận chân trời khiến lòng người sản sinh cảm giác ngóng chờ.
Đào Ngột nghiêm nghị nói:
"Tiếp đón Phật quang!"
Luồng Phật quang này tới từ tây phương cực lạc, do Phật Tổ đích thân tiếp dẫn. Nhưng chắc chắn một tăng lữ bình thường không thể hưởng tụ được hào quang này.
Hắn chợt bừng tỉnh, rằng hắn không phải người duy nhất đứng ngoài quan sát.
Vẻ mặt của Ngưỡng Quang phương trượng rất hiền hòa, chắp hai tay lại rồi nói:
"Thanh Sơn, lão tăng chỉ có thể giúp ngươi được tới đây. Trong lòng ngươi có sự từ bi, hữu duyên với Phật nên tất có vận hóa phi phàm."
Sau đó tỏ ra thương xót:
"Sắc tức là không, không tức là sắc. Lão tăng hiểu đạo lý này. Thế gian không phải thế giới cực lạc, chúng sanh vẫn còn nhiều ngoan cố nhưng đáng để chúng ta hi sinh. Nam mô A Di Đà Phật!"
…
Tiểu An biết câu đằng sau là những lời tự nhủ, có lẽ là sợ bản thân đi vào con đường cùng giống Bạch Cốt Bồ Tát. Nhưng chúng sinh thế nào nàng không quan tâm chứ đừng nói là hi sinh. Nàng chỉ quan tâm một người, vả lại không thể gọi đó là hi sinh được.
Nhưng Phật quang hạ từ thế giới cực lạc xuống khiến nàng cảm thấy thân thiết khó nói, đây chính là Vạn Phật Hướng Tông sao? Phật môn rộng lớn vô biên, có vô số thần thông diệu pháp, tất cả đều như sông đổ về một biển thuộc về Phật Tổ.
Thần hồn của Ngưỡng Quang phương trượng từ từ bay lên trong Phật quang, hướng về thế giới cực lạc, dần dần biến mất.
Lúc này, Phật quang tỏa ra chiếu sáng đại địa, có thể thoáng nhìn thấy một vị đại phật đang ngồi trên đám mây, miệng nhếch lên cười như không cười, vẻ mặt lãnh đạm.
Nhóm Ma Hoàng hét lên thảm thiết, rồi xoạt, trên người bốc lên khói trắng tựa như bị kịch độc ăn mòn.
Trung tâm trận pháp rung chuyển, bóng người của Đào Ngột cũng rung theo, cơ thể tan ra như băng tuyết tan dưới ánh mặt trời.
Chỉ có độc nhãn vẫn nhìn chằm chằm về phía vị đại Phật ở chân trời, sau đó ngửa đầu thét:
"Như Lai, nếu ngươi có lòng từ bi thì tại sao không phổ độ chúng sinh Ma Vực?"
Mắt Lý Thanh Sơn lóe lên, hắn khổ sở chịu đựng như vậy là để chờ một cơ hội như bây giờ. Bèn không hề do dự vặn cổ, cắn mạnh vào cổ tay của Đào Ngột.
Rắc, cắn nát bấy.
Thân cây lớn trong cơ thể lập tức biến thành bụi mù.
Sức mạnh khổng lồ từ đại địa cuồn cuộn chảy vài cơ thể, khiến cơ thể tàn tạ nhanh chóng khôi phục lại.
Vòng xoáy đỏ ngòm vẫn còn trên bầu trời, chiến tâm bất diệt Tu La bất tử, nhẫn nại không phải không có tác dụng.
Lý Thanh Sơn siết chặt hàm lao về phía Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận.
Lần nữa, tiến quân!
Phật quang đột nhiên biến mất, bầu trời lại trở nên trong xanh.
Dưới ánh nắng chói chang, trên đại địa chỉ còn lại một bóng người đang chạy nhanh như điên, khỏe mạnh như núi, tóc đỏ như lửa, thở dốc như trâu, chẳng khác nào Khoa Phụ Truỵ Nhật trong tuyền thuyết.
Đào Ngột cúi đầu nhìn Lý Thanh Sơn, tựa như nhớ ra gì đó, ánh mắt gần như thương hại:
"Còn có ý nghĩa gì nữa?"
Ầm ầm ầm ầm!
Vô số thân gỗ mày đen mọc xuyên lên từ đại địa, đâm thủng chân Lý Thanh Sơn, tựa như những bụi cỏ tranh sắc bén.
Cơ thể hắn mất cân bằng ngã lăn xuống đất, nằm trên những bãi cỏ tranh, trên người máu me đầm đìa. Nhưng hắn vẫn tiến về phía trước, tiếp tục lăn về phía trước.
Đào Ngột muốn bước lên nhưng lại đột ngột cúi đầu xuống. Hóa ra không biết dây leo đã sinh trưởng như rồng như rắn từ khi nào, cuốn chặt lấy chân hắn.
Một bóng người xinh đẹp đứng trên bờ tường Hắc Vân Thành. Nguyễn Dao Trúc cầm Thanh Trúc Tiết Trượng trong tay, thôi thúc Tự Nhiên Thiên Thư. Miệng lẩm bẩm niệm chú văn, sử dụng pháp lực cả đời lẳng lặng chúc phúc cho người đang chật vật tiến lên kia.
Môi mím chặt nhớ lại nụ hôn vừa rồi, đó là cảm giác mà nàng chưa bao giờ trải qua. Tinh thần kích động không thể kiềm chế. Thậm chí còn che lấp cả cảm giác khủng hoảng theo bản năng đối với thần linh.
"Dao Trúc, ngươi ở lại đây đi!"
"Không!"
Hừ, mới hôn có một cái mà thôi đã bắt đầu không thèm gọi sư tỷ nữa rồi. Còn tự ý quyết định thay nàng.