Một tu sĩ Dương Thần nếu cứ chiếu theo tinh thần ì ạch thà sống tồi còn hơn chết tử tế như vậy thì gần như đều sống tới thiên hoang địa lão.
Địa Phủ chủ yếu nhắm vào nhóm người này, sổ Sinh Tử sẽ tự tính ra số tuổi thọ mà ngươi nên có. Nhưng nó cũng không hoàn toàn không cho phép kéo dài tính mạng, phải phù hợp với pháp tắc cơ bản của Địa Phủ. Không cho phép một tu hành giả nào tồn tại vô kỳ hạn.
Chỉ cần tới giờ sẽ xuất hiện lấy mạng.
Để tránh Nhân Hoàng cố tính vi phạm, dùng bạo lực để phản kháng nên phải phái Quỷ Tiên âm soái đi. Nếu không để xảy ra tình huống quỷ địa phủ và tu sĩ nhân gian đấu pháp thì rất khó coi.
Lý Thanh Sơn nghe xong thì chậc lưỡi lấy làm kỳ lạ, chuyện xưa nghe nhiều thành quen không ngờ lại có ngọn nguồn bậc này. Làm hắn nhớ tới lúc ở Cửu Châu, Vạn Độc Lão Tổ từ bỏ nhục thân, chỉ muốn làm Nguyên Anh đi khắp thế gian. Trẻ nhỏ tất nhiên không thể tự sinh tồn lâu dài, có thể trưởng thành là được rồi.
Nói như vậy, một khi tu thành Âm Thần Dương Thần thì gần như trở nên bất tử, không cần phải tu thành Chân Tiên La Hán cũng được. Chẳng qua có nhân tố là Thần đang khống chế chuyện này.
Cũng phải thôi, ngay cả tên rác rưởi như Thẩm Ngọc Thư cũng tu thành Âm Thần, thậm chí còn có cơ hội tu thành Dương Thần nữa.
Tu hành rất cần có thiên tư cao và duyên tốt, tuy nhiên dù chỉ là một tu sĩ Âm Thần trong một triệu người thì cũng là một con số rất lớn. Nếu không khống chế lại, chỉ sợ trên đời đều toàn là tu hành giả.
"Chờ chút, nếu nói vậy thì tên của ta cũng có trên sổ Sinh Tử sao?"
"Tất nhiên, theo truyền thuyết sổ Sinh Tử do pháp tắc thiên địa của Địa Ngục Đạo hiển hóa thành. Ngươi có tu vi như này tất nhiên cũng có tên trong sổ Sinh Tử rồi."
Nhạc Thiên liếc Lý Thanh Sơn đầy khinh bỉ, tuy đã là Đại sư huynh nhưng rốt cuộc vẫn là một tên nhà quê. Nhưng hắn chỉ híp mắt lại, che giấu ánh mắt khinh thường đi.
Lý Thanh Sơn vội vã hỏi dò:
"Vậy ta có thể xóa tên họ được không?"
Nhạc Thiên càng khinh thường hắn hơn, sổ Sinh Tử kia không phải một quyển sách, ngay cả pháp bảo cũng không phải:
"Tất nhiên là được, chỉ cần ngươi có thể vặn nát được toàn bộ pháp tắc thiên địa của Địa Ngục Đạo, phá hoại pháp tắc luân hồi của Lục Đạo Luân Hồi. Ha ha, cũng không phải chuyện bất khả kháng đâu, nếu ngươi có thủ đoạn nhường đó thì ngay cả Thập Điện Diêm La cũng không làm gì được ngươi. Lúc đó còn cần gì thay đổi sổ Sinh Tử chứ."
Lý Thanh Sơn vuốt cằm suy tư, nói:
"Là do Thập Điện Diêm La có thù oán với ta, hay là do ta đang khó chịu đây?"
"Ngươi?"
Nhạc Thiên giật mình, đột nhiên nghe thấy một câu kinh động lòng nguời.
Đột nhiên nhớ lại tình huống đối mặt với Đào Ngột lúc ở trên chiến trường Ma Vực của Lý Thanh Sơn. Với tính cách của hắn, dù có nhìn thấy Thập Điện Diêm La thì thà bị đày xuống địa ngục Vô Gian cũng không thèm cúi người xuống lạy. Nếu một ngày nào đó, hắn có sức mạnh mạnh tới mức kia...
Bốp! Lý Thanh Sơn vỗ một cái vào gáy Nhạc Thiên:
"Ánh mắt vừa rồi của ngươi là để nhìn Đại sư huynh à?"
Nhạc Thiên vuốt đầu, cau mày nói:
"Rõ ràng là Đại sư huynh nói sai trước!"
"Ha, ngươi còn dám mạnh miệng à, ta đang muốn nghe xem ta nói gì sai?"
Lý Thanh Sơn siết nắm đấm, chuyện lúc đầu Nhạc Thiên lấy hắn ra để đánh bạc hắn vẫn còn nhớ rõ đấy.
"Chuyện sinh tử là chuyện nhỏ, nhưng ta muốn đánh cược với Ngưu Đầu A Cạnh một ván. Ngươi hỏi ta khi nào chết thì đó chính là lúc ta thua."
Lý Thanh Sơn gật đầu:
"Ừm, nói cũng có lý, là ta không đúng thật. Hà hà, ta có thể xin lỗi ngươi, nhưng lúc ngươi đánh cược nhớ phải gọi ta."
"Vì sao chứ?"
"Ta muốn xem thử xem Ngưu Đầu là cái dạng gì, nói không chừng còn muốn đánh một khoản lên người ngươi."
"Vậy sẽ phải đi qua quỷ môn quan một lần!"
Nhạc Thiên lên tiếng cảnh cáo. Với tu hành giả, đặc biệt là tu sĩ Nhân Hoàng thì thứ họ không muốn gặp nhất chính là âm soái. Đó không phải linh thú trong Linh Thú Viên, mà là quái thú ăn thịt người trong Yêu Thú Đạo.
"Ta đi cùng!"
Lý Thanh Sơn mỉm cười, Địa Ngục Đạo, quỷ Ngưu Đầu, sinh tử cục vô cùng thú vị.