Chờ tới khi Nhạc Thiên rời đi rồi, Lý Thanh Sơn ngoái đầu lại nhìn toàn Thiên Thư Lâu nguy nga sừng sững, cao lớn đâm thẳng lên trời mây xanh.
Mở mang chút kiến thức về Ngưu Đầu Địa Phủ chỉ là hứng thú nhất thời. Chuyện quan trọng nhất bây giờ chính là chuẩn bị chào đón hành trình Quy Khư.
Rốt cuộc Quy Khư ở đâu, là nơi như thế nào?
Vì là hang nhái, đồ phỏng chế, nên dù hắn có huyết thống Linh Quy nhưng lại không có Linh Quy truyền thừa. Ngay cả huyết thống trên người cũng không đủ thuần khiết.
Chẳng phải ở đây có một con Linh Quy hàng thật thứ thiệt à? Vừa hay có thể tới thỉnh giáo vài điều.
Lý Thanh Sơn đi thẳng tới nơi cao nhất Thiên Thư Lâu, một đường đi đến là thông suốt... Đó là đặc quyền của Đại sư huynh, sau đó tìm được Quy Hải Linh Tôn.
Quy Hải Linh Tôn vẫn kín như bưng như trước, ngài lẳng lặng nhìn hắn chờ hắn mở miệng, như thể đã ngờ trước hắn sẽ tới từ lâu.
Lý Thanh Sơn chắp tay nói:
"Xin hỏi Quy Hải Linh Tôn, Quy Khư là ở đâu?"
"Ngươi muốn tới Quy Khư?"
Quy Hải Linh Tôn nhắm mắt, nói.
Lý Thanh Sơn nói:
"Đúng thế."
"Từ bỏ đi, ngươi thực sự không thuộc người của tộc Linh Quy!"
Quy Hải Linh Tôn lên tiếng cảnh cáo, cũng biết hắn sẽ không từ bỏ.
Lý Thanh Sơn toét miệng ra cười:
"Kỳ thị chủng tộc như vậy không tốt đâu."
Quy Hải Linh Tôn nói:
"Không phải kỳ thị, người rơi xuống Địa Ngục quay về rất nhiều. Còn người đi vào Quy Khư thì chưa một ai trở ra."
"Đáng sợ như vậy sao? Dẫu sao ta cũng có chút huyết mạch Linh Quy."
Lý Thanh Sơn mỉm cười, nhưng cũng không nghĩ Quy Hải Linh Tôn đang cố tình lừa hắn. Hắn vào Quy Khư là vì muốn gặp một kẻ tù tội, một tù nhân mà ngay cả Tô Mê Nhiêu cũng không dám nói tên nhưng lại bị Quy Khư giam giữ. Quy Khư lợi hại thế nào cũng có thể đoán ra được.
"Không nghe lời lão nhân sẽ phải chịu thua thiệt."
Quy Hải Linh Tôn lắc đầu, chắp tay sau lưng đi ra ngoài, không nói với hắn.
"Lão nhân gia, có một câu châm ngôn thế này, chịu thiệt là phúc."
Lý Thanh Sơn nghiêng người cản đường đi của Quy Hải Linh Tôn.
Quy Hải Linh Tôn híp mắt, trong mắt chợt lóe lên một vệt sáng lạnh:
"Tiểu tử, ngươi thực sự nghĩ lên làm Đại sư huynh rồi thì ta không thể làm gì được ngươi?"
"Phi, ở trước mặt Nhân Tiên Yêu Tiên thì Đại sư huynh này cũng chỉ là hạng chó má thôi!"
Lý Thanh Sơn vuốt cằm, cười đắc ý:
"Nhưng mà, hình như ngươi không làm gì được ta thật?"
Rồi tựa người sát gần, hỏi:
"Ha, ngài đang sợ gì thế?"
Sau vài lần thăm dò, Lý Thanh Sơn đã ngầm xác nhận được Quy Hải Linh Tôn sẽ không làm gì hắn. Ngay cả sau khi truyền tin với Thiên Thư lão nhân trên Cửu Trùng Thiên.
Hiện tại hắn đã tu thành Nhân Hoàng, dù Quy Hải Linh Tôn muốn làm gì hắn cũng chưa chắc hắn đã chết. Nếu thực sự đánh thì tòa Thiên Thư Lâu này chắc chắn sẽ bị phá hủy.
Vua thua thằng liều. Hắn đã phát huy hoàn toàn tính ưu việt của lưu manh cấp vô sản.
Ánh sáng lạnh lóe lên trong mắt Quy Hải Linh Tôn, lời nói thâm sâu:
"Ngươi có được huyết thống Linh Quy, tại sao lại không hiểu được đạo lý bo bo giữ mình?"
Lý Thanh Sơn hỏi:
"Làm thế nào để khôn ngoan, làm thế nào để thoát thân?"
Quy Hải Linh Tôn nói:
"Ngươi cùng lắm chỉ là một quân cờ nho nhỏ trên bàn cờ, đó chính là phúc khí to lớn nhất của ngươi."
"Sao có thể khẳng định được?"
"Càng là quân cờ hữu dụng thì càng dễ gặp nguy hiểm. Nếu nó càng trở nên hữu dụng thì dù có thể được đắc ý nhất thời nhưng kết cục tất sẽ bị thảo phạt sát hại!"
Lý Thanh Sơn thu liễm hình dung, rửa tai lắng nghe.
"Cuộc chiến ở Hắc Vân Thành chỉ là tranh chấp nhỏ trong góc của cả bàn cờ. Vậy mà ngươi đã suýt tan xương nát thịt, thần hồn câu diệt. Nếu đi sâu vào vùng trung hơn, cố gắng làm ảnh hưởng tới đại cục thì chắc chắn sẽ bị người khác nắm lấy!"
"Bị nắm lấy!"
Lý Thanh Sơn giật mình. Rồi bật cười đáp lại:
"Những kẻ đánh cờ này thật không biết tuân theo quy củ!"
Rõ ràng cũng biết bàn cờ chỉ là ví dụ, nếu thật chọc cho kỳ thủ cuống lên, không gì không làm được trộm cờ, lật bàn, thậm chí là dùng bàn cờ để chiếu mặt mình!
Vì thế biết được vị trí của bản thân xong đã an tâm hơn rất nhiều. Bất kỳ một vị Ma Thần nào tự thân ra tay đều có thể xóa bỏ Hắc Vân Thành dễ dàng. Sở dĩ không làm là do nó không đáng.
Mua bán cắt cổ có người làm, mua bán lỗ vốn không ai làm.
Nếu nắm vững thắng lợi trong bàn cờ thì có ai lại đồng ý phá hỏng quy củ chứ? Không những không phá hỏng, ngược lại còn ép tất cả mọi người chơi theo quy củ. Yên ổn thắng được toàn cục.
Hay nói cách khác tạm thời hắn không phải lo lắng chuyện đột nhiên có Thần Phật hạ xuống một tát đập chết hắn. Bây giờ hắn không có tư cách đó, đúng là tức chết người!
"Quy củ?"
Quy Hải Linh Tôn cười khẩy:
"Bây giờ ngươi có thể sống sót là vì ngươi chưa thể thay đổi điều gì, vì vậy không đáng để đối phó, có thể quan sát thêm. Còn không bằng mau chóng có được Vô Vi chi đạo, lấy Vô Dụng thay dùng, nhân lúc chưa bước vào chiến trường thực sự có thể sớm ngày thoát được ra ngoài."
Lý Thanh Sơn cúi thấp đầu trầm tư.