Quy Hải Linh Tôn im lặng một lát, nói:

"Chuyện đó không liên quan tới Quy Khư."

Lý Thanh Sơn ngạc nhiên:

"Không phải tộc Linh Quy am hiểu nhất là đạo bói toán, bo bo giữ mình hay sao? Tại sao lại rơi vào kết cục này? Có phải do tính sai điều gì không?"

"Nguyên Thủy Linh Quy không giống nhân loại các ngươi, mà thực sự do thiên địa sinh ra, ý niệm bất diệt bài xích tất cả ngoại vật trừ Linh Quy, đặc biệt là nhân loại!"

Lý Thanh Sơn nói:

"Vì vậy nếu ta tới Quy Khư thì chẳng khác nào đang tự tìm đường chết!"

Nếu thần thoại Nữ Oa dùng đất đắp người là thật thì nàng chính là Đại Mẫu Thần của nhân loại. Dù hồng thủy tràn lan thế nào cũng không làm bị thương nổi một sợi lông của nàng. Tất cả là để cứu vớt ngu dân, chính là đám dân chúng nhỏ bé ngu xuẩn thiện lương.

Vì thế nên Nguyên Thủy Linh Quy là kẻ thù của nhân loại cũng là chuyện đương nhiên, nồi này không muốn cũng phải đội. Nhưng cảm giác bị cả thế gian căm thù chỉ sợ không quá dễ chịu.

"Đúng thế."

"Vậy ta biến thành Linh Quy không phải tốt hơn sao?"

Lý Thanh Sơn vung cánh tay, mô phỏng động tác rùa bơi.

Quy Hải Linh Tôn nghẹn họng một lát mới nói:

"Bộ dạng đê tiện vô sỉ này của ngươi đúng là không hổ danh tinh anh nhân loại!"

Lý Thanh Sơn bật cười ha ha:

"Cảm tạ tiền bối đã khích lệ!"

"Tuy nhiên ngươi không thể che giấu bản chất nhân loại trước mặt Nguyên Thủy Linh Quy."

"Cũng phải, mà cũng không phải, dù sao cũng phải thử một lần. Mau nói cho ta biết tới đó thế nào đi, nếu không ta cứ nói bốn chữ kia, thét tới khi nào Thiên Thư Lâu nổ tung mới thôi!"

Gân xanh trên trán Quy Hải Linh Tôn nổi lên, lửa giận xông lên tận đầu. Hình như tên tiểu tử khốn kiếp này trời sinh chỉ biết khiêu khích người khác.

"Được, nếu ngươi đã muốn tìm đường chết thì ta tác thành cho ngươi!"

Cuối cùng Quy Hải Linh Tôn cũng nói về cách tới được Quy Khư, nhưng lại không đề cập tới cách còn sống để rời khỏi Quy Khư.

Lý Thanh Sơn không tiếp tục phách lối, chỉ yên lặng lắng nghe, cúi cùng khom người xuống, nói:

"Đa tạ Linh Tôn đã tác thành!"

Sau đó đột nhiên nở nụ cười tươi:

"Bàn cờ lớn này, nếu thực sự mở ra thì có trốn được hay không?"

Giữa hắn và Quy Hải Linh Tôn chẳng có bao nhiêu giao tình, cần gì phải tốn nước bọt khuyên hắn. Nếu thực sự không muốn hắn tới Quy Khư thì cần gì phải nói cho hắn biết cách tới đó. Hắn không có cảm giác bản thân sẽ uy hiếp được một vị Linh Tiên thật.

Người chơi cờ đứng đằng sau Quy Hải Linh Tôn sẽ là ai?

Quy Hải Linh Tôn im lặng không nói, một lúc lâu sau mới lên tiếng:

"Tộc Linh Quy là quan chép sử của thiên địa, tất nhiên không thể không quan tâm được."

"Quan chép sử của thiên địa!"

"Lấy đất trời làm sử, viết truyện từ Tiên Phật. Tìm kiếm tất cả chân lý chưa được giải đáp, truyền lại những bí mật bị lãng quên, bao gồm cả những câu hỏi bí mật không ai giải đáp được."

Lý Thanh Sơn mở to mắt kinh ngạc nhìn Quy Hải Linh Tôn, đây là lần đầu tiên nhìn thấy vẻ kiêu ngạo xuất hiện trên khuôn mặt luôn tỏ ra hờ hững kia.

"Đó chính là ý nghĩa tồn tại của tộc Linh Quy sao?"

"Ý nghĩa ư? Không, đó là suy nghĩ thấp kém của nhân loại mà thôi. Do nhân loại không phải thiên địa đản sinh ra tạo vật, nên mới có suy nghĩ liều mạng tìm kiếm ý nghĩa của thứ này. Vì thế ngươi mới không phải là Linh Quy."

Quy Hải Linh Tôn chậm rãi đặt tay lên ngực:

"Đó là bản tính của chúng ta."

Lý Thanh Sơn chợt hiểu ra, dùng góc độ của nhân loại để suy ra Nhân Tiên Thần Linh đúng thực là vô cùng sai lầm. Từa lúc sinh ra họ đã được truyền thừa tri thức và tính cách, tự xưa tới nay không bao giờ phải mơ hồ về ý nghĩa của bản thân.

Cũng vì thế họ không cần kiếm tìm ý nghĩa, cũng không cần lựa chọn giữa rất nhiều ý nghĩa. Chỉ cần sống theo quỹ tích tuần hoàn của vận mệnh một cách tự nhiên từ khi sinh ra cho tới khi chết đi. Thế nên họ không giãy giụa và đau khổ quá nhiều.

Đó là chuyện may mắn tới nhường nào, so ra thì nhân loại không những không đủ mạnh mà trên phương diện tinh thần, họ gần như khiếm khuyết.

Còn Yêu Tộc tuy cũng không có truyền thừa huyết thống mạnh như thế, bởi vì là Tiên Thiên Chi Vật nên cũng không có tâm ma hay cái gì khác. Chỉ biết săn giết và trốn chạy, mạnh mẽ và yếu ớt, sinh tồn và chết.

Chỉ có nhân loại, tiểu quái vật do Nữ Oa nương nương dùng đất đắp thành. Hàng chất lượng kém tạo ra trong lúc hứng thú nên mới yếu ớt như vậy.

Lý Thanh Sơn lại cúi đầu, nói:

"Đa tạ tiền bối. Ngài giúp ta vững tin hơn vào suy nghĩ của mình, không một ai sống chỉ để vì sống sót cả. Nữ Oa nương nương không giao cho nhân loại ý nghĩa sinh tồn thì để chúng ta tự mình kiếm tìm."

Sau đó xoay người rời đi.

Quy Hải Linh Tôn nhìn bóng lưng đã đi xa của Lý Thanh sơn. Lúc sắp xuống lầu, hắn đột nhiên dừng chân, nghiêng đầu lại rồi mỉm cười nói:

"Phải rồi, làm phiền để lại đủ độ dài về ta trên Thiên Địa Sử Thư nhé, nếu không đừng trách ta chưa nhắc nhở ngươi! Ha ha ha!"