Bật cười thật to bước xuống dưới lâu, lúc đi còn ngâm nga trong miệng:

"Khó khăn tới rồi đi, giáo mác chung quanh bốn phía Tinh! Núi non chia cắt, hừ, núi non chia cắt thì sao? Thôi, con người có ai mà không chết. Để lại lòng son chiếu sử xanh! Thơ hay, thơ hay!"

Quy Hải Linh Tôn giật mình, thầm nghĩ:

"Giáo mác xung quanh bốn phía Tinh!"

Không gợi lên nỗi bi hận trong bài thơ, ngược lại lại gợi lên sát khí ngất trời!

Đạo Phật dùng lời nói của Phật Tổ để giảng dạy gọi là "Kinh", có thể so với công pháp tu hành của hắn.

Mà Tinh thì từ xưa tới nay chỉ có hai loại, một loại là ba nghìn thế giới, còn một loại là... Cửu Thiên Tiên Phật.

Hữu tâm vô tâm, thơ có thể nói lên ý chí.

Thời gian quay vòng, trăng tròn trăng khuyết.

Cuộc sống như phù du, biển cả rộng lớn vô tận.

Nhìn vọng xuống từ trên bầu trời cao, nhìn xuyên qua tầng lôi vân dày nặng. Nhìn lướt qua làn sóng mãnh liệt ngoài khơi xa sẽ thấy một chấm phù du đang từ từ di chuyển trong biển sâu.

Nhưng nếu tự đi sâu xuống biển sẽ giật mình phát hiện, chút phù du kia hóa ra lại dài tới mười vạn trượng, trông giống cá voi sát thủ, trên thân mọc cánh nhỏ. Đuôi dài quẫy mạnh, cả mình bật lên khỏi mặt nước nuốt chửng Long Hà Yêu Vương đang độ kiếp, lại trông giống chỉ đang bay lượn bình thường rồi nhảy xuống biển. Tạo thành từng cơn sóng thần.

Kiếp lôi trên trời bổ xuống, đa số đều bị cột thu lôi hình người trên đầu hấp thu, số còn lại thì rơi vào cơ thể khổng lồ của nó. Nhưng chỉ có thể tạo ra một vết tích rất mờ.

Lôi vân trên trời nhanh chóng tản đi.

Cột thu lôi hình người hỏi:

"Ăn có ngon không?"

"Rất ngon."

"Sao không chừa lại cho ta một chút?"

"Một phân thân như ngươi ăn có lợi gì?"

"Ta nếm thử mùi vị chút không được à?"

Nơi đây là Yêu Thú Đạo, một trong Lục Đạo Luân Hồi, còn thường bị khinh bỉ gọi là Súc Sinh Đạo.

Trời cao biển rộng, núi cao rừng thẳm là thiên đường của tất cả yêu thú. Là một nơi cá lớn nuốt cá bé, là thiên đường của kẻ thích ứng tốt. Những cuộc săn giết và trốn chạy mãi mãi không bao giờ dừng lại, sống và chết tạo thành nhịp điệu cuối cùng... Là tự do tự tại, vạn thú vô cương.

Trừ quần thể tự nhiên, liên minh phân tán ra thì nơi này không có thành quách con người hoặc là tông môn tu hành.

Không những do sự khác biệt một trời một vực về chủng tộc, mà do mức độ phổ biến linh trí thấp hơn nhiều so với nhân loại. Đồng thời những yêu thú có linh tính cực cao đều sẽ có khuynh hướng lựa chọn xưng bá một phương.

Đó chính là ý chí của Yêu Thú Đạo, tuân theo bản năng tự nhiên của vạn vật.

Nếu có người có ý định thành lập đại liên minh hay đại tổ chức gì đó ở nơi này, họ sẽ nhanh chóng phát hiện ra tu vi của bản thân không thể tiến thêm, vận khí càng ngày càng kém đi. Ngay cả loại tông môn thuộc dạng phân tán như Vạn Tượng Tông, nhưng một khi đến chỗ này, sẽ không còn cái gì gọi là kỷ luật nghiêm minh.

Do không có bất kỳ bảo đảm nào cho sự an toàn nên dù có là Yêu Vương sắp độ kiếp, một khi gặp phải thợ săn mạnh mẽ cũng phải trở thành bé ngoan chấp nhận vận mệnh.

Cũng có không ít yêu tộc lựa chọn hợp tác với nhân tộc, trở thành vật cưỡi để thoát khỏi hoàn cảnh tự do quá mức này.

Nếu ở Vạn Tượng Tông, sẽ không có chuyện một đệ tử đăng đường đang độ kiếp lại bị một quái vật khác nuốt chửng. Đó chính là điểm tốt của tổ chức.

Nhưng cũng có không ít tu hành giả nhân loại đi theo cách thức trái ngược, tình nguyện liều lĩnh rơi vào nơi nguy hiểm, cam chịu bị săn giết, quay lại tự nhiên đầy tốt đẹp.

Ví dụ như con quái vật phù du này.

Lý Thanh Sơn giang rộng hai tay, hít vào một hơi thật sâu, từng con sóng bị gió biển đẩy đập thẳng vào mặt:

"Oa, thật là tươi đẹp!"

Vỗ vỗ vào Đại Côn phía dưới:

"Nhạn Ảnh, ngươi có đột nhiên cảm thấy xúc động muốn giao phối hay không?"

"Được! Tới đi!"

Cố Nhạn Ảnh di chuyển mắt, miệng ngậm ý cười. Nhẹ nhàng vẫy đuôi đi sâu vào biển cả.

Lý Thanh Sơn quan sát cơ thể khổng lồ như núi của nàng một lúc, hỏi:

"Ngươi có thể hóa thành hình người không?"

"Không thể."

Cố Nhạn Ảnh dứt khoát đáp.

"Vậy thì thôi."

Lý Thanh Sơn lập tức buông tay.

Cố Nhạn Ảnh hỏi:

"Rốt cuộc ngươi tới đây để làm gì?"

"Thị sát công việc, trải nghiệm cuộc sống."

"Vậy đã thị sát xong chưa?"

Lý Thanh Sơn gật đầu, nói:

"Ừm, thấy ngươi tự do như thế ta cũng thấy yên tâm."

Trải qua những năm tháng tu hành, bây giờ Cố Nhạn Ảnh đã vượt qua được Thiên kiếp lần thứ năm.

Huyết mạch của nàng tuy là nửa người nửa yêu, nhưng từ đầu đến cuối tâm của nàng lại như ưng, theo đuổi sự tự do vô tận. Đặc biệt là sau khi dung hợp được với Hỗn Thiên Chi Vũ, triệt để loại bỏ huyết mạch của nhân loại, trở thành thiên sinh thần linh như phượng hoàng, linh quy, là Côn Bằng.

Có lẽ đây là sinh linh duy nhất trong tất cả các tộc phù hợp với yêu thú đạo nhất.

Không cần phải mệt mỏi đi tìm ý nghĩa, tự do chính là vận mệnh, mà vận mệnh lại chính là tự do. Sinh ra vì tự do, cũng vì tự do mà chết.

Cái này khiến Lý Thanh Sơn cũng phải có chút hâm mộ, nếu bản tôn hắn đi đến Yêu thú đạo, khả năng hắn cũng sẽ thành Thiên Mệnh Chi Tử của Yêu thú đạo. Tuy nhiên hắn biết chắc chắn sẽ không thể nào so sánh được với nàng.

Hơn nữa với kiểu thiên mệnh như này, hắn sẽ cảm thấy đó là một loại gò bó.

Bởi vì sâu bên trong tâm của hắn chính là giao chiến Thần và Ma.

Bất kể là sự bướng bỉnh của Ngưu Ma, hay sự phẫn nộ của Hổ Ma, cao ngạo của Phượng Hoàng, mưu tính của Linh Quy, nhân đức của Kỳ Lân, thì đều cảm thấy tự do là một loại trở ngại. Chỉ có mỗi tâm tính của Viên Ma là tiếp cận gần nhất với tự do, nhưng nó lại gần như là si mê với tự do.

Từ lần đọc qua toàn bộ thiên thư ở Thiên Thư lâu trước đó, chỉ có “Tự Tại Thiên Thư” cùng “Tự Nhiên Thiên Thư” nhưng lại không hề có “Tự Do Thiên Thư”.

Đây cũng coi như là tiên thiên không đủ, nên dùng hậu thiên để bổ khuyết. Mặc dù hắn cũng hướng tới tự do, nhưng lại không hẳn là vì tự do. Nhưng mà không sao, có thể thấy nàng tự do đã là không tệ rồi.

Lý Thanh Sơn mỉm cười:

“Hi vọng có thể nhìn thấy bộ dạng lên như diều gặp gió của ngươi!”

“Sẽ không tụt lại sau ngươi quá nhiều đâu!”

Lý Thanh Sơn duỗi lưng, thân ảnh tan vào trong biển rộng, tựa như kính hoa thuỷ nguyệt.

Mặc dù biển nơi này vượt xa ở Nhân Gian Đạo, nhưng so với Quy Khư cuối cùng vẫn có sự khác biệt. Quy Khư không phải là hải vực, có trải nghiệm nhiều hơn nữa cũng vô dụng.

Trong lúc suy nghĩ, huyết sắc thiên không, huyết sắc đại địa đột nhiên xuất hiện trước mắt.

La Hầu Tiểu Minh cầm một thanh cự kiếm mà hắn nhặt được ở đâu đó, sừng sững đứng trên chiến trường đầy thi thể. Quay đầu nhìn về phía Lý Thanh Sơn, mở miệng hỏi:

“Ngươi đến đây làm cái gì?”

Lý Thanh Sơn phẫn hận nói:

“Ngươi không thèm hoan nghênh ta hay sao, tốt xấu gì ta cũng giúp ngươi hoàn thành truyền tống trận!”

La Hầu Tiểu Minh buông bỏ cự kiếm:

“Thực ra nếu là bản tôn của ngươi đến đây, thật ra ta cũng sẽ Hoan Nghênh cho thật tốt!”

“Haha, ngươi không sợ bị mẹ ngươi gọi về ăn cơm hay sao?”

Sắc mặt của La Hầu Tiểu Minh sa sầm xuống, vẻ mặt hung ác, mang theo khí thế uy nghiêm giống Thần Linh.

Cũng không phải do cái gọi là Thiên Mệnh chi tử, hắn vốn thuộc Thần tộc A Tu La, cùng chung hơi thở và vận mệnh với A Tu La Đạo.

Từ khi trở về A Tu La Đạo, sức mạnh của hắn ngày càng tăng lên. Chỉ thiếu một chút thời gian là có thể quay lại Thần vị.

Mà Thần Linh cũng có vảy ngược. Hắn đánh ra một chưởng, tảng đá lớn mà Lý Thanh Sơn đang ngồi lên ầm ầm vỡ nát, bụi bặm bốc lên tận trời.

"Trên chiến trường không có mẫu tử!"

Giọng điệu quyết tuyệt, nhưng lại có phần mệt mỏi.