"Đây là tâm ma của ngươi, không giải được mối tơ vò này thì chưa chắc ngươi đã có cơ hội gặp lại nàng trên chiến trường."

Giữa đống bụi mù, của Lý Thanh Sơn vang lên từ xa.

Mấy lượt Thiên Kiếp ban đầu không tạo ra ảnh hưởng gì với La Hầu Tiểu Minh. Nhưng càng gần vị trí Thần Minh thì tình huống càng hung hiểm. Kiếp lôi và ma chướng không nhận người quen. Dù ngươi có sức mạnh to lớn cỡ nào cũng phải chịu đựng thử thách rất lớn, chỉ cần trong lòng có chút kẽ hở cũng bị ma đầu lợi dụng, tạo ra kết quả mang tính hủy diệt.

Vẻ mặt dữ tợn của La Hầu Tiểu Minh lại biến trở về nét dịu dàng, còn toát lên chút đau lòng:

"Vậy thì đó là mệnh của ta."

Lý Thanh Sơn chợt nhớ ra, nói:

"Phải rồi, ngươi nghe nói tới Nữ Oa bao giờ chưa?"

"Nữ Oa?"

La Hầu Tiểu Minh cau mày, hỏi:

"Đó là ai?"

Lúc này Lý Thanh Sơn cảm nhận được sâu sắc đây thực sự là một bí mật lớn, thậm chí ngay cả người từng là Thần Linh cũng không biết tới Nữ Oa.

"Vậy ngươi đã nghe tới Bổ Thiên chi chiến chưa?"

"Cái đó thì từng nghe qua rồi."

La Hầu Tiểu Minh chỉ vào đầu mình:

"Trong ký ức truyền thừa của La Hầu nhất tộc, đó là cuộc chiến tranh từ thời xa xưa nhất. Nó thực sự quá xa xưa, lúc đó ngay cả Lục Đạo Luân Hồi vẫn chưa tồn tại nên trở thành truyền thuyết không thể kiểm chứng được. Nếu theo lời ngươi nói, Nữ Oa thực sự tồn tại thì bây giờ nàng ở đâu?"

"Nếu truyền thuyết là thật thì sao?"

"Sao ngươi biết được?"

La Hầu Tiểu Minh ngạc nhiên, nói:

"Tên tiểu tử nhà ngươi rõ ràng là nhà quê ở nông thôn, sao lại biết tới chuyện cổ xưa như thế? Không lẽ tự nghĩ ra!"

Lý Thanh Sơn chỉ vào đầu mình, nói:

"Truyền thừa ký ức."

La Hầu Tiểu Minh bật cười, khoanh tay nói:

"Cái ngươi nhớ vốn chỉ là người phàm."

Lý Thanh Sơn giang rộng hai tay, nói:

"Trong A Tu La Đạo có bao nhiêu kẻ vốn là người phàm?"

"Ngoài La Hầu và Kế Đô ra thì tất cả đều là người phàm."

"La Hầu và Kế Đô từ đâu mà ra?"

"Cái đó... Có lẽ là một nhánh của Thần Ma thời viễn cổ."

"Vậy Thần Ma viễn cổ có từ đâu?"

"Tất nhiên là do thiên địa sinh ra."

"Thần Ma cũng là người, mà người lại không phải do thiên địa sinh ra!"

Khi thiên địa vừa sinh ra, tất cả mọi vật đều còn mới tinh, nhiều thứ chưa có tên gọi. Lúc nhắc tới chúng còn phải lấy tay ra chỉ. Những khái niệm Thần Ma Nhân đều chưa tồn tại, là do người về sau gán ghép mà thành.

Những ký ức thời viễn cổ kiểu này có lẽ chỉ có tộc Linh Quy mới được truyền thừa, cũng chỉ có Quy Khư mới cất giữ được.

Nữ Oa tạo người không lấy Thần Ma làm khuôn. Nhưng lúc tạo người, nàng hứng thú bừng bừng, cẩn thận dùng bùn vàng tạo thành. Sau đó vì ngại phiền phức, đã dùng dây mây khô thấm bùn nhão, đắp nặn làm bùn rơi đầy mặt đất.

Do bùn đất nặn thành người chính là Thần. Còn do vết bùn văng ra tạo thành người lại chính là Nhân.

Theo bản chất thì hai bên không khác gì nhau. Nhóm thủ lĩnh mạnh mẽ chỉ huy bộ lạc, vượt qua mọi chông gai dưới mặt đất sau đó thuận lợi sinh sôi.

Tất cả đều do mấy năm gần đây, hắn phải cống hiến tất cả tiểu thuyết ở Ngũ Châu Thế Giới để đổi lấy cuốn Những cố sự lịch sử từ chỗ Quy Hải Linh Tôn. Giúp sự hiểu biết của hắn đối với Thần Ma Cửu Biển càng sâu hơn, tu vi tăng lên nhanh chóng. Ở bậc này, tri thức chính là sức mạnh.

"Ngươi đang nói mê sảng cái gì thế?"

La Hầu Tiểu Minh cau mày, cảm thấy thật khó tin. La Hầu nhất tộc chính là Tiên Thiên Thần Linh. Ngay cả A Tu La bình thường cũng không hề giống nhau, sao lại có thể cùng sinh ra giống với nhân loại được.

Lý Thanh Sơn nói:

"Đó là tư liệu lịch sử do Linh Quy nhất tộc ghi chép lại."

"Dù lời ngươi nói là thật, vậy người đó tới từ đâu?"

Lý Thanh Sơn dùng tay trái bốc lên một nắm đất, nặn thành một hình người nhỏ:

"Đây là ngươi!"

Tay phải cũng bốc một nắm đất lên bóp thành mấy hình người khác, rồi tiện tay lấy một hình người lên nói:

"Đây là ta."

La Hầu Tiểu Minh nhìn thoáng qua, hai người đất này trông vô cùng xấu xí, chỉ thoáng nhìn ra được đó là hình người. Nhưng hình người tượng trưng cho hắn tinh xảo hơn một chút.

"Ý của ngươi là Nữ Oa tạo..."

Lý Thanh Sơn vội cắt lời:

"Im miệng! Đừng nói lung tung, sẽ bị sét đánh đó!"

La Hầu Tiểu Minh bật cười:

"Chuyện xưa ngươi soạn ra hình như hơi bất hợp lí quá rồi! Nếu ở Thiên Đạo thì bọn họ đã xử tử ngươi một trăm lần rồi."

Người là vạn vật chi linh, tất nhiên nhóm Thiên nhân sẽ đứng trên người, linh trong linh. Giờ lại nói bọn họ không phải do thiên địa sinh ra, mà là con rối được tạo ra. Vậy thì ngay cả chim bay cá nhảy cũng không bằng, sao đám Thiên nhân ngạo mạn kia có thể chịu được.

Lý Thanh Sơn nghiêm mặt nói:

"Vậy ngươi có biết trong ký ức truyền thừa của ta, vì sao Nữ Oa lại ngã xuống không?"

"Vì sao?"

"Vì cứu vớt chúng sanh, những tạo vật đáng thương. Hình như có cả Thần Ma nữa?"

Lý Thanh Sơn cùng lúc bóp nát hai tượng đất, bụi đất bay đi theo gió, bụi về với bụi, đất về với đất.