Lời này Quy Hải Linh Tôn không nói cho hắn biết, mà là kết cục của Bổ Thiên chi chiến trong trí nhớ kiếp trước của hắn:

"Bên trong ráng mây đỏ thẫm, phía xa xa là vầng thái dương đang phát ánh hào quang ra bốn phía, hệt như quả cầu vàng di chuyển trong lớp dung nham thuở hoang sơ; góc bên kia lại là mảnh trăng trắng lạnh như mẻ gang. Nhưng không biết cái gì đang hạ xuống và cái gì đang nhô lên. Lúc đó người đã dùng hết tất cả sức lực trong thân xác nên ngã gục. Và hơi thở cũng dập tắt..." (*)

(*) Theo truyện ngắn Vá trời của Lỗ Tấn

Đó là ghi chép của một vị tiểu thuyết gia ở kiếp trước.

Có lẽ đây là chuyện mà ngay cả Nguyên Thủy Linh Quy cũng không đoán được. Cho dù có năng lực suy tính thần kỳ ảo diệu tới nhường nào cũng không đoán được vị Đại Mẫu Thần có thể cùng sinh cùng diệt với thiên địa ấy lại đồng ý hy sinh bản thân vì những con rối người được làm bằng bùn đất này. Cũng vì thế mà khó thoát khỏi số mạng bị giết.

Vẻ mặt Lý Thanh Sơn hơi đau buồn:

"Mẫu thân của loài người hi sinh vì nhân loại không phải là chuyện đương nhiên hay sao."

La Hầu Tiểu Minh im lặng một lúc lâu, ôm quyền hành lễ:

"Ta đã biết rõ!"

Sau đó bật cười, rũ bỏ tất cả sự mơ hồ trên mặt:

"Kể từ hôm nay, Nữ Oa chính là mẫu thân của ta! Những ràng buộc vô vị kia ta sẽ tự tay chém đứt hết!"

Khúc mắc vừa được giải, thoáng cái khí tức đã có dấu hiệu đột phá. Nhưng lại bị hắn nhẹ nhàng kiềm chế lại.

Lý Thanh Sơn hơi cúi người:

"Đây là việc ta nên làm."

Khà khà, Tiểu Minh Thiên Vương, một trong Tứ Thiên Vương do Đại Ma Vương dạy dỗ đã quyết định từ bỏ mẫu thân của mình, đó là chuyện đáng sợ tới mức nào chứ!

La Hầu Tiểu Minh lại nói tiếp:

"Phải rồi, nên nói cho ngươi biết chuyện này mới phải, ta không lo bị phát hiện. Thần Linh không phải cái gì cũng biết, cái gì cũng làm được."

"Nhưng theo ta được biết thì tất cả Thần Linh đều nắm giữ bản năng tiên đoán."

Lý Thanh Sơn không ghét việc bị coi như con cờ chiến đấu. Nhưng nếu hắn làm gì cũng đều nằm trong dự đoán của đám Thần Phật thì thực sự quá tồi tệ.

"Theo lý là vậy, nhưng thực chất là không thể. Thứ nhất là lòng người khó dò, quy mô số lượng cũng lên tới mười tỉ trăm tỉ, sẽ tạo ra sự thay đổi rất lớn. Với lại một Thần Linh sẽ đoán tâm tư của Thần Linh khác như thế nào?"

"Khi ý nghĩ của họ bị chia rẽ thì mệnh số sẽ bắt đầu hỗn loạn. Còn họ không thể quên đi sự tồn tại của nhau, cho dù có cách xa nhau tận chân trời góc bể. Chia rẽ càng lớn thì hỗn loạn càng nặng, có thể trở thành một đống hỗn độn."

"Thì ra là vậy, vậy thì ta yên tâm rồi."

"Ta bị nghiệp hỏa đốt cháy chứng tỏ đã bắt đầu lại từ đầu. Về mặt huyết thống đã cắt đứt quan hệ mẫu tử, mệnh số đã thay đổi hoàn toàn. Nhưng ta dám quay về thực chất nguyên nhân là do ngươi."

"Ta?"

"Chắc ngươi cũng biết trên người ngươi là vận mệnh hỗn loạn và khó lường nhường nào! Ngươi sống vì ứng kiếp, ta nghi ngờ ngay cả Phật Tổ cũng không nắm chắc được hoàn toàn. Mà bây giờ ta và ngươi lại cùng ứng kiếp, ai có thể nắm bắt được hành tung của ta chứ?"

"Ha ha, ta biết rồi, hóa ra là do ta tự mang phiền nhiễu trên người. Phải rồi, kiếp là gì?"

"Thiên địa sát kiếp!"

"Có nghĩa là gì?"

"Không biết, luôn gọi nó là như vậy."

"Được rồi!"

"Nhưng khi nghe chuyện Bổ Thiên từ ngươi, ta đã có chút suy đoán. Nguyên Thủy Linh Quy chiến đấu vì người nào? Là ai che giấu đoạn lịch sử này, sấm sét đánh vào ngươi tới từ đâu?"

Lý Thanh Sơn từng hỏi Quy Hải Linh Tôn về vấn đề tương tự, nhưng lão già chết tiệt đó lại nhất quyết không trả lời.

Chung sống nhiều năm, dù thế nào cũng coi như có chút giao tình nên Lý Thanh Sơn không định tiếp tục dọa phá hỏng Thiên Thư Lâu của Quy Hải Linh Tôn.

Tất nhiên nguyên nhân quan trọng nhất là vì có uy hiếp cũng vô dụng. Đáp án phải tự bản thân tìm mới được.

"Khi nào ngươi vượt qua được Thiên kiếp lần thứ sáu?"

"Nhanh thôi."

Sau khi La Hầu Tiểu Minh giải được khúc mắc, ý chí chiến đấu càng thêm sục sôi. Phóng mắt nhìn khắp A Tu La Đạo, nơi này từng là lãnh thổ, là quê hương của hắn.

Rồi mở năm ngón tay vươn về phía xa, đột ngột siết chặt lại:

"Đồ đã mất ta nhất định sẽ đòi lại!"

"Chiến đấu đi Tiểu Minh!"

Lý Thanh Sơn vung tay hét lên.

La Hầu Tiểu Minh thở hắt một hơi, nghe thế nào cũng thấy kỳ lạ:

"Ngươi gọi ta là Minh thôi không được sao?"

Ngươi thích chữ tiểu này tới mức nào thế.

"Minh? Vậy mà ngươi cũng nghĩ ra được, là chuyện ngôn tình ba xu hả? Ha ha!"

Lý Thanh Sơn bật cười khinh bỉ thường thức của La Hầu Tiểu Minh.

La Hầu Tiểu Minh nghiến răng, nói:

"Vậy thì gọi ta là La Hầu Tiểu Minh!"

"Được rồi Tiểu Minh, tạm biệt Tiểu Minh!"

La Hầu Tiểu Minh không nói không rằng bổ thẳng xuống một chưởng.