"M* kiếp, đồ Quỷ Cẩu nhà ngươi tới chết cũng không thay đổi, ăn một đấm của gia gia ngươi nữa đi!"
Lý Thanh Sơn lại đấm thêm một quyền.
Ngưu Đầu A Cạnh trầm giọng nói:
"Là con trâu mà ngươi nói kia bảo ta tới tiếp đón ngươi!"
Nắm đấm Lý Thanh Sơn khựng lại:
"Ngưu ca?"
…
Thời hồng hoang thượng cổ, trên chiến trường hỗn loạn có một thiếu niên mắt to mày rậm, đầu đội mũ giáp có sừng trâu, tay xách theo chiếc búa đã tàn tạ không chịu nổi, máu tươi nhỏ giọt xuống từ lưỡi búa. Không rõ hắn đã chém chết bao nhiêu kẻ địch, lúc này vẻ mù mịt tràn ngập trong mắt hắn.
Đi với tiếng rồng ngâm oai nghiêm là một con cự long bay lượn ở phía chân trời, ngự gió bay tới. Cặp cánh khổng lồ che kín nửa bầu trời, uy thế chụp xuống cả chiến trường. Nó há miệng xông thẳng về phía hắn.
Thiếu niên gầm lên đầy giận giữ, giơ búa lên nghênh đón rồng lớn.
Trong tia sáng chói mắt, thiếu nhiên thấy một nam nhân đang đứng trên thân rồng. Người đó khẽ vung tay lên, rồng lớn thu hồi cánh chim và hàm răng nhọn.
Búa bổ vào không khí, làm mặt đất toác ra một vết nứt thật dài, lan tới tận gò núi đằng xa. Sau đó nứt toác.
Nam nhân đó nở nụ cười:
"Ta nhớ ra ngươi, ngươi tên là A Cạnh!"
Thiếu niên không rét mà run, cảm thấy nam nhân này còn đáng sợ hơn cả cự long nên không dám nhìn thẳng vào mắt của nam nhân đó:
"Lão tử chính là A Cạnh!"
"A Cạnh, các ngươi đã thất bại, ngươi có đồng ý đầu hàng không?"
"Không, chúng ta chưa thất bại!"
Lúc này, thiếu niên thấy rất nhiều bóng người quen thuộc đứng sau nam nhân, hắn lập tức giận tím mặt:
"Các ngươi là đám phản bội!"
Có kẻ tránh né ánh mắt của hắn, có kẻ lại thở dài khuyên nhủ:
"A Cạnh, chúng ta đã thất bại, lẽ ra phải thuần phục."
Có kẻ lại thiếu kiên nhẫn nói:
"Ngươi chỉ là một tên lâu la mà thôi, hà cớ gì phải... Chôn cùng."
Sau đó lộ vẻ lúng túng, bỏ bớt xưng hô ở giữa.
Nam nhân cưỡi rồng vung tay lên, mọi người lập tức im lặng:
"Nếu ngươi không muốn đấu hàng thì chỉ còn con đường chết. Ta thấy ngươi là đứa trẻ ngoan nên không muốn giết ngươi, không lẽ ngươi lại muốn chết?"
Thiếu niên cúi gằm đấu xuống, người càng run hơn. Hắn không sợ những kẻ phản bội chết tiệt kia, dù họ có mạnh tới mức nào. Nhưng hắn sợ nam nhân cưỡi rồng này, dù giọng nói của người đó có ôn hòa tới đâu chăng nữa.
Vả lại hắn cũng sợ chết, hắn muốn được sống tiếp, dù chỉ được sống thêm một ngày cũng được.
Hắn thả chiến phủ trong tay xuống.
Vì thế hắn vẫn còn sống, thậm chí còn sống dai hơn gấp trăm ngàn lần hắn dự liệu. Thậm chí còn biến thành kẻ có thể quyết định sống chết của người khác.
Chức vụ ở Âm tào Địa Phủ giúp hắn tránh được không ít đại kiếp, hắn cũng vô cùng vui mừng khi được ở nơi này. Nhưng lòng hắn biết rõ, quan trọng là hắn chỉ là một tên lâu la nho nhỏ. Không thể làm ra đại cuộc gì, cũng không ai cần hắn phải đi làm chuyện gì lớn.
Vậy cũng được, cũng đã rất tốt rồi...
Mãi tới một ngày nào đó, một giọng nói đã nói với hắn:
"A Cạnh, có thể giúp ta một việc được không?"
Âm điệu quan thuộc, ngữ điệu quen thuộc tựa như không hề bị mài mòn qua năm tháng dài đằng đẵng. Vậy mà lại bắt hắn đi làm chuyện nhỏ mà hắn đủ khả năng làm được.
Khi thấy một con thanh ngưu gãy sừng, ánh dịu dàng và mệt mỏi:
"Ngươi là... Ngươi là..."
"Ngay cả ta mà tiểu tử nhà ngươi cũng quên sao?"
"Bệ hạ!"
Hắn quỳ sụp xuống đất:
"A Cạnh không bao giờ dám quên!"
Lòng run lẩy bẩy, không biết là đang hưng phấn hay sợ hãi.
"Ở Địa Ngục cũng có quy củ như vậy à? Mau dậy đi, ta không phải tên kia, cũng không phải bệ thượng bệ hạ gì, chỉ là một lão già hỏa muốn nhờ ngươi giúp đỡ thôi."
Hắn vô cùng xấu hổ, vội vàng đứng dậy:
"Bệ hạ ngài... Có gì phân phó ạ?"
"Lão ngũ đang ở chỗ các ngươi hả!"
"Vâng... Nhưng ta sợ..."
Hắn giật mình, nhanh chóng nghĩ cách từ chối thế nào. Hắn chỉ là một âm soái nho nhỏ, không dám dây vào quá nhiều. Nhưng lại sợ từ chối quá quyết tuyệt, dù đối phương chỉ cần nghĩ thoáng qua thôi cũng có thể lấy được cái mạng nhỏ của hắn.
"Ta tới không phải để bảo ngươi thả lão ngũ. Ta có một tiểu huynh đệ, tên là Lý Thanh Sơn. Sau này sẽ tới Lục Đạo Luân Hồi, ta muốn nhờ ngươi dẫn hắn đi gặp lão ngũ."
"Lý Thanh Sơn!"
Hắn chưa nghe tới cái tên này bao giờ, có lẽ chẳng phải nhân vật lớn gì. Dù sao hắn sống nhiều năm như vậy cũng không uổng phí, dù là Lục Đạo Luân Hồi hay trên Cửu Trùng Thiên thì hắn đều thuộc nằm lòng hết tên của các nhân vật lớn.
"Hắn là người phàm, nhưng chỉ cần một chút thời gian nữa có lẽ hắn cũng có chút tu vi."
Thanh ngưu khá tự hào.
Lồng ngực hắn đột nhiên xuất hiện cảm giác không phục:
"Chỉ là một kẻ phàm mà thôi, có tài cán gì lại được hắn gọi là tiểu huynh đệ chứ. Đưa người xuống Địa Ngục là nghề nghiệp của hắn nên không được coi là việc gì khó."
Nhưng khi nghĩ tới mớ dây dưa trong đó, lòng lại giãy giụa.