"Thấy khó cũng không sao. Nếu không phải hoàn cảnh bất đắc dĩ thì ta cũng không muốn quấy rầy ngươi."
"Ngài biết ta ở Địa Ngục Đạo sao?"
"Đương nhiên, có ai mà không biết Ngưu Đầu A Cạnh chứ. Có ai mà không hay đâu."
Thanh ngưu cười nhìn hắn, lúc này trông hơi xuất thần tựa như đang nhớ lại câu chuyện vô cùng xa xưa, sau đó lại đột nhiên hồi thần:
"Phải rồi, ta phải đi đây! Người già rồi chỉ thích nhớ chuyện ngày xưa, ngươi còn sống làm ta rất vui. Có quá nhiều tộc nhân không đáng chết lại phải chết, đây là lúc nên chấm dứt."
Hắn nghe vậy thì giật mình:
"Chúng ta là đồng tộc, năm xưa ta cũng là tiểu huynh đệ của hắn! Vậy mà bây giờ lại nghi ngờ hắn muốn hại ta, hình như ngay cả ta cũng bắt đầu tin vào những lời nói bêu xấu kia rồi sao?"
"Ta là kẻ phản bội, bội tình bội nghĩa, lấy đâu ra tư cách gánh vác trách nhiệm nặng nề đó? Ngươi không sợ ta quay về sẽ bán đứng tên Lý Thanh Sơn kia sao?"
"Tiểu tử ngươi nói lời gì ngu ngốc thế, con đường là do chính mình đi, chỉ cần mình thấy xứng đáng là được, cần gì phải phụ trách thay ta! Nếu nói tới trách nhiệm thì năm đó là do ta bị đánh bại. Dù sao tên kia và ngươi cũng là bạn tâm giao, ít nhất vẫn tốt hơn là đi chịu chết cùng ta. Tuy nhiên ngươi không nên tiết lộ chuyện này, nếu không ta thực sự không thể bỏ qua cho ngươi."
Lời nói này thay vì bảo là uy hiếp thì càng giống lời khuyên hơn. Ngài sợ hắn hồ đồ đi nhầm đường.
"Ta không phải kẻ phản bội... Thật sao?"
Đây là khúc mắc cả đời của hắn.
Trên Hoàng Tuyền Lộ, Lý Thanh Sơn vươn hai tay tóm chặt vai Ngưu Đầu A Cạnh, lay vai hắn thật mạnh:
"Mau nói đi, hắn ở đâu? Không lẽ đang bị giam ở Địa Ngục Đạo? Được, giờ ta đi cứu hắn!"
"Ngươi dựa vào đâu?"
Ngưu Đầu A Cạnh không nhịn được bèn hỏi ngược lại, một tiểu tử ngay cả sức mạnh cũng kém xa hắn mà cũng dám mạnh miệng như vậy.
"Cái đó còn cần phải dựa vào đâu à? A Cạnh lão huynh, ta không biết ngươi là người công tác ẩn náu trong nội bộ địch nên hồi nãy đắc tội hơi quá, xin ngài rộng lượng bao dung cho ta."
Lý Thanh Sơn không hề nghi ngờ đây là cái bẫy của kẻ địch, bởi vì thực lực hiện tại của hắn quá nhỏ bé. Hoàn toàn không cần phải dùng tới mưu ma chước quỷ, chỉ cần sai vào âm soái tới là có thể bắt được hắn.
Vả lại khi thấy cái đầu trâu này hắn lại cảm thấy rất thân thiết. Nhìn lông trâu ướt nhẹp trên mặt Ngưu Đầu A Cạnh lại thấy không đành lòng hơn.
Uy lực của chiêu Đại Trào Phúng Thuật này của mình thực sự quá lớn, thế này chẳng phải đang làm ngộ thương quân đội bạn à? Thấy mình làm người ta oan ức thì vội vàng dỗ dành là được. Sau đó là hỏi xem Ngưu Ca đang ở đâu.
"Ngươi mắng đúng, ta chính là đồ phản bội!"
Ngưu Đầu A Cạnh hờ hững nói.
Lý Thanh Sơn tưởng hắn đang giận lẫy, lại vội vàng xin lỗi:
"Sao có thể được, nhìn khuôn mặt mày rậm mắt to, dáng vẻ ngay thẳng này của ngươi là biết ngươi chính là bá chủ trong các loài ngưu rồi!"
Ngưu Đầu A Cạnh nhân tiện nói ra chuyện năm xưa chiến bại phải đầu hàng, nhưng do có nhiều cái tên không tiện nhắc tới nên chỉ nói qua loa.
Lý Thanh Sơn giật mình:
"Không ngờ tới, không ngờ tới nha. Gia hỏa này mày rậm mắt to, không ngờ cũng là thành phần phản cách mạng! Ngưu ca cũng nghĩ thoáng thấy, thế mà lại để cho một kẻ phản bội đi tiếp đón ta. Nếu kẻ này lại bán đứng lão tử thì sao đây?"
Ngưu Đầu A Cạnh cười gằn:
"Ngươi còn dám xuống Địa Ngục Đạo với ta không?"
"Nếu hắn đã tin ngươi thì ta tin ngươi. Dù xuống Địa Ngục thì có là gì?"
"Nếu ta bán đứng ngươi thì sao?"
"Thì cũng do mắt nhìn người của chúng ta không tốt, không thể trách người ngoài như ngươi. Nhưng ngươi chiến bại đi theo địch cũng có thể do bất đắc dĩ. Nếu ngươi dám bán đứng lão tử, dù Ngưu ca có bảo ta tha cho ngươi một mạng thì lão tử cũng nhất định không bỏ qua!"
Báo ân là báo ân, báo thù là báo thù. Ân oán rõ ràng, không liên quan tới nhau.
Ngưu Đầu A Cạnh nghe thấy vậy thì mỉm cười, tính cách bậc này chẳng trách thật! Sau đó hắn đứng dậy, vỗ bụi trên người:
"Yên tâm, lần này ta sẽ không đầu hàng nữa!"
Khí thế kiên quyết xuất hiện, Lý Thanh Sơn vô cùng quen thuộc loại khí tức này, đó là phải dùng cả tính mạng để làm.
Ngưu Đầu A Cạnh khom người thi lễ với hắn:
"Tiểu tử, vừa rồi ta chỉ cố tình thăm dò ngươi, xem ngươi có đủ tư cách gánh trọng trách hay không, giờ lão Ngưu ta bồi tội với ngươi. Nhưng hồi nãy ngươi mắng ta một trận làm lòng ta càng đau hơn! Miệng tên tiểu tử nhà ngươi rất độc, lẽ ra phải đánh xuống Địa Ngục cắt lưỡi!"
Lý Thanh Sơn xấu hổ, sờ đầu nói:
"Ha ha, quá khen quá khen!"
Khóe mắt Ngưu Đầu A Cạnh giật giật, ta có khen ngươi à?
"Đi thôi, đường còn dài lắm!"
Hoàng Tuyền Lộ vẫn kéo dài, trong lớp bụi mù màu vàng, hai người họ sánh vai bước đi cùng nhau, hóa địch thành bại cười cười nói nói.