Lý Thanh Sơn hỏi dò một lúc mới biết Ngưu ca không ở Địa Ngục Đạo, hắn phải đi gặp một vị Đại Thánh Khác đang bị trấn áp ở nơi sâu nhất của Vô Gian Địa Ngục. Để hài hòa nên không nhắc tới tên và ngoại hiệu.
Cuối cùng hắn yên tâm hơn, so với nữ nhân không đáng tin Tô Mê Nhiêu kia thì người bên cạnh mới ra dáng người tiếp đón hơn.
Sau khi Ngưu Đầu A Cạnh nghe tới chuyện tới Quy Khư thì cũng đoán ra được đó là vị Đại Thánh nào, nhưng do hài hòa nên không đề cập tới tên và biệt hiệu.
Vì thế hắn lại lấy túi rượu ra, hai người uống với nhau một lúc, cùng chửi bậy mắng người, cũng coi là đồ nhắm rượu.
Lý Thanh Sơn nhân lúc say rượu hỏi một chuyện:
"Không phải ngươi nói không muốn chạm vào vũng nước đục này à, sao lại đồng ý?"
"Ban đầu ta tưởng chết tử tế không bằng sống sót."
Ngưu Đầu A Cạnh uống một hớp lớn.
"Thế còn bây giờ?"
Ngưu Đầu A Cạnh thở ra một hơi nồng mùi rượu:
"Ta không muốn làm cẩu nữa."
Trong mắt là ánh lửa hừng hực, đó là ngọn lửa chiến tranh của hàng ngàn vạn năm trước.
Lần này, nếu thất bại thì chết trận thôi.
Tham sống sợ chết chẳng phải lạc thú gì.
…
Trong lồng ngực Lý Thanh Sơn dấy lên kích động hừng hực, rượu mạnh như thiêu đốt trong bụng hắn. Sau hành trình chậm rãi, cuối cùng chiến sĩ cũng sắp tới được chiến trường!
"A Cạnh lão huynh, chúng ta phải tới nơi sâu nhất trong Vô Gian Địa Ngục như thế nào?"
Ngưu Đầu A Cạnh hỏi:
"Tiểu tử, ngươi có sợ khổ không?"
Lý Thanh Sơn gật đầu:
"Ta sợ nhất là khổ! Còn sợ đau sợ chết nữa. Ngươi hỏi cái này làm gì?"
Ngưu Đầu A Cạnh vô cùng bất ngờ nhìn hắn:
"Ngươi cũng thật thà ghê."
Lý Thanh Sơn nở nụ cười hiền lành:
"Ta đây chả có ưu điểm gì, chỉ có mỗi thành thật."
"Thôi được! Vậy ta sẽ dẫn ngươi xuống mười tám tầng Địa Ngục."
Ngưu Đầu A Cạnh bày ra bộ dạng không quan tâm tới sống chết.
"Có nguy hiểm không?"
"Cũng có hơi nguy hiểm, dù sao trong Địa Ngục Đạo còn có Thập Điện Diêm La và Địa Tạng Vương Bồ Tát. Nếu không cẩn thận làm lộ hình dạng thì mọi việc đều xong."
Lý Thanh Sơn trầm ngâm, nói:
"Không được, làm vậy quá nguy hiểm. Đây chẳng khác nào đánh cược toàn bộ vận may cả. Còn cách nào khác không?"
Ngưu Đầu A Cạnh nhìn vẻ mặt của hắn, tuy vừa nghe thấy đại danh của Địa Tạng Vương Bồ Tát cũng không hề tỏ ra hoang mang, chỉ trở nên cẩn thận hơn rất nhiều. Khiến Ngưu Đầu A Cạnh phải thán phục. Tên tiểu tử sợ khổ, sợ đau sợ chết này lại có trên người khí thế không sợ gì, dũng cảm gan dạ, mãi mãi không lùi bước.
"Còn một cách, nhưng vô cùng khổ."
"Nói nghe thử xem."
Lý Thanh Sơn mỉm cười:
"Tuy ta sợ khổ, nhưng không tới mức ngay cả nghe thử cũng không dám."
"Ta coi ngươi thành Nhạc Thiên để đưa tới Âm Tào Địa Phủ nên ngươi có thể xen lẫn vào đám ác quỷ, sau đó để Phán Quan đánh ngươi xuống tầng Địa Ngục thứ mười tám."
"Vậy sao."
Lý Thanh Sơn gật đầu suy tư, cách đầu chắc chắn là một con đường tắt, có sự chỉ dẫn của Ngưu Đầu A Cạnh rồi thì hắn chỉ cần đi theo thôi là được. Còn cái sau thì phải đi vào Địa Ngục cực hình, nỗi khổ trong khoảng thời gian ở đó khỏi cần nói cũng biết.
"Mà thôi, hay là từ bỏ đường tắt, đàng hoàng đi chết luôn vậy! Ài, cứ tưởng là phất thập vạn quân tinh kỳ là có thể chém Diêm La được nhanh như thế, ai ngờ cuối cùng vẫn phải đi chịu tội!"
Ngưu Đầu A Cạnh bật cười:
"Phất thập vạn quân tinh kỳ chém Diêm La đâu có dễ như thế? Không phải ngươi nói sợ khổ à? Nếu tiến vào Địa Ngục thì lúc ấy muốn sống không được, muốn chết cũng không xong. Ngươi đừng có mà không chịu nổi một hai đi nhận tội, không bằng đi mạo hiểm với ta luôn."
"Có lẽ vậy!"
Lý Thanh Sơn không mạnh miệng:
"Có thể ta phải đi chịu tội, nhưng dù thế nào đó cũng là con đường mà ta tự chọn. Dù có thất bại cũng chỉ đành trách bản thân vô năng."
Ngưu Đầu A Cạnh giật mình, câu nói tức giận lúc này của Lý Thanh Sơn khiến hắn có cảm giác còn khí phách hơn cả câu nói phất tinh kỳ trảm Diêm La.
Không oán trời, không thán người, đường mình mình đi. Mình sai mình chịu.
Hắn đột nhiên hiểu ý của vị kia, không phải bảo hắn báo đáp ân tình trong quá khứ, vì cái gọi là nghĩa khí phải đi chịu chết, mà là để hắn lựa chọn con đường hắn muốn đi. Vì thế mà trong những năm tháng dài đằng đẵng ấy, người đó chưa từng tới xin hắn giúp đỡ cho dù phải trải qua bao nhiêu thất bại.
Nếu vị đó yêu cầu bọn họ nhập bọn trong lúc đứng ở đỉnh cao thì hắn cũng không có can đảm từ chối. Không, hắn không những không từ chối, mà còn có thể quên hết tất cả, cuồng nhiệt gia nhập vào đội. Để khôi phục lại đại nghiệp bị dập tắt từ lâu, chiến đấu vì hi vọng hư ảo, cho dù chết trận cũng không tiếc nuối.
Nhưng vị kia không hề có suy nghĩ đó, người vị ấy cần là chiến hữu cùng chung chí hướng chứ không phải tiểu lâu la hi sinh vì đại nghiệp của người.
Vì lẽ đó, khi hắn sa vào Địa Ngục quá lâu, chịu đủ cảm giác làm chó rồi mới tới gặp hắn, để hắn lựa chọn lần nữa.
Hắn đột nhiên nhớ lại quá khứ xa xưa:
"Hắn chưa bao giờ coi ta là lâu la cả!"