Trong thoáng chốc, bóng dáng cao hơn người của nam nhân đứng trên lưng rồng, và bóng tối phủ xuống của Long Dực đột nhiên tan thành mây khói. Hai hàng nước mắt nóng hổi chảy xuống.
Lý Thanh Sơn thầm nói trong đầu:
"Tình cảm của con trâu này phong phú thật!"
Ngưu Đầu A Cạnh đột nhiên quay đầu lại, dùng đôi mắt trâu đang long lanh lệ nhìn chằm chặp vào Lý Thanh Sơn:
"Ngươi nói đúng, ta chỉ là người dẫn đường, còn ngươi mới là người phải tự đi. Đừng hy vọng rằng ta có thể giúp ngươi điều gì, ta cũng có chuyện phải làm!"
Hắn muốn thử vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ bảy để tu thành Chân Tiên. Chỉ có làm vậy mới rửa sạch được nỗi nhục của hắn.
Thật ra tích lũy bao năm đã gom góp được rất nhiều sức mạnh Nhân Hoàng rồi. Đã đủ từ lâu, hắn sống lâu hơn đa phần các Chân Tiên khác. Chẳng qua hắn không dám thử nghiệm, sợ bị lôi kiếp đánh chết, bị Tử Ma hại, cũng sợ bản thân độ kiếp thành công.
Hắn đã từng nghĩ rằng: Nếu đã bất tử thì hà cớ gì phải mạo hiểm tới vậy. Nếu thực sự lên Cửu Trùng Thiên, rồi bị cuốn vào đại kiếp Thiên Địa thì có lẽ còn chết nhanh hơn.
Hắn không muốn nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc kia, cũng không muốn gia nhập thêm vào phe nào nữa. Dù là thủ lĩnh năm xưa, hay là nam nhân đáng sợ ấy thì hắn cũng đều không muốn đối địch.
Thà trốn ở Địa Ngục làm một âm soái nhỏ bé, dựa vào việc này tránh từng trận đại kiếp nạn, tự cho rằng bản thân thông minh.
Giờ mới biết mình có thể tách khỏi các kiếp nạn chính là kết quả do hai nam nhân kia ngầm đồng ý.
Một người muốn dùng hắn làm gương để tỏ ra bản thân khoan dung độ lượng, cổ vũ nhiều người đầu hàng hơn; Một người nể tình nghĩa năm xưa không muốn kéo hắn xuống nước, không muốn kéo hắn quay lại chiến trường.
Vì thế hắn mới được tham sống sợ chết. Thật ra mỗi lần trải qua thiên địa đại kiếp, chiến tranh lớn tới mức trời đất u ám như vậy thì sao Địa Ngục Đạo có thể bình yên được.
Ngay cả Thập Điện Diêm La cũng có vài vị ngã xuống, thập đại âm soái chẳng rõ đã thay người bao nhiêu lần. Chỉ có kẻ phản bội như hắn vẫn luôn sống tạm bợ.
Tại trận đại kiếp nạn lần trước, khi con khỉ Linh Minh Thạch Hầu nổi tiếng kia xông vào Địa Phủ muốn cứu lão ngũ ra, tứ đại Phán Quan chạy trốn hơi chậm nên bị một gậy của con khỉ đó đập chết ba người. Con khỉ này còn vỗ đầu hắn và nói:
"Ha, nể tình cái đầu trâu này của ngươi nên lão tôn tha cho ngươi một mạng. Lần sau còn bị ta bắt gặp thì đừng trách gậy của ta vô tình!"
Vì thế mới may mắn tránh được một kiếp.
Nhưng may mắn như vậy có thể gặp được bao nhiêu lần chứ? Mức độ rung chuyển của thiên địa đại kiếp nạn ngày càng tăng cao, tần suất ngày càng nhiều lên. Có lẽ tới lần sau hắn sẽ bị phái ra chiến trường. Nếu vậy hắn sẽ trở thành tiểu lâu la thật. Thế nên dù hắn chỉ làm để bảo toàn tính mạng thì cũng phải hành động.
Linh hồn của tên tiểu tử đứng bên cạnh này nhìn có hơi buồn cười, nhưng hắn sống vì ứng kiếp, sát tính rất nặng, lúc làm thịt chó săn phản bội chắc chắn sẽ không nương tay.
Bây giờ vẫn chưa là nhân vật lợi hại gì, nhưng từ khi thủ lĩnh nói hắn chỉ là phàm nhân cho tới bây giờ mới qua bao lâu chứ. Năm đó con Linh Minh Thạch Hầu kia cũng mới chỉ là một tảng đá vụn thôi kìa!
"Ngươi không giúp thì không giúp, trừng mắt lên nhìn ta làm gì?"
Lý Thanh Sơn gãi đầu, càng ngày càng không thể hiểu được suy nghĩ của Ngưu Đầu A Cạnh này.
"Đi thôi, chuyện này không thể chậm trễ dược, chúng ta mau xuất phát thôi!"
Ngưu Đầu A Cạnh nhận ra thời gian hơi gấp gáp. Nếu không lại bị tên tiểu tử này vỗ đầu nói:
"Ha, nể tình cái đầu trâu này của ngươi nên lão tử tha cho ngươi một mạng."
Thì chắc hắn phải đập đầu tự tử để quên đi mất.
Sau đó chuyển đề tài:
"Ha ha, đùa ngươi thôi. Ngươi là Nhạc Thiên đúng không? Ngươi nhìn vào bàn tay này của lão tử thấy có mấy ngón, là sáu, là sáu phải không?"
Hắn không hề nghi ngờ, tên tiểu tử này chắc chắn sẽ làm được, bởi vì tên này còn xấu tính hơn con khỉ kia nhiều.
"Được rồi!"
Lý Thanh Sơn thấy Ngưu Đầu A Cạnh đột nhiên thay đổi vẻ mặt, đành phải hùa theo. Hỏi:
"Nhưng ta muốn biết phải làm thế nào để Phán Quan mới đánh ta vào Địa Ngục tầng thứ mười tám?"
Hắn tự nhận bản thân không phạm lỗi lớn tới mức đó, nếu chỉ đánh hắn vào tầng thứ ba thứ năm thì chẳng khác nào bảo hắn chịu tội không công.
Ngưu Đầu A Cạnh buồn bực nói:
"Ngươi cứ biểu hiện như bình thường là được."
Không biết qua bao lâu sau, một tấm bia đá cắm ở bên cạnh Hoàng Tuyền Lộ xuất hiện, bên trên khắc ba chữ xiêu vẹo:
"U Minh giới."