Lý Thanh Sơn ừng ực uống cạn bát canh. Nước canh vừa vào miệng đã tan ra, tinh túy hòa vào Dương Thần khiến cả người hắn tê dại, loạng choạng đi tiếp về phía trước. Vẻ mặt trở nên vô cùng tuyệt vọng.

Mạnh Bà đã nhìn quen cảnh này, cũng lười nhìn tên quỷ nghèo đó nhiều thêm, bắt đầu chiêu đãi khách hàng tiếp theo.

Trong lúc Lý Thanh Sơn đi lướt qua nồi canh thì đột nhiên bay lên đá mạnh, đá thẳng vào nồi canh nồng nặc mùi kia.

Rầm!

Nồi canh đâm vào vách đá nứt toác, nước canh nồng mùi bay tứ tung

Dù Mạnh Bà có tu vi Quỷ Tiên thì cũng bị bất ngờ không kịp trở tay, lập tức đau lòng hét lên:

"Canh của ta!"

Nồi canh nồng nặc này tối rất nhiều nguyên liệu quý hiếm mới mang lại tác dung phong ấn tu vi, vả lại quá trình chế biến rất khó nhằn.

Lý Thanh Sơn xả được cơn giận, nhướng mày bật cười:

"Canh ngon!"

Sau đó nói với lão giả đang trợn mắt há mồm:

"Trả lại ngươi."

Bàn tay như móng gà của Mạnh Bà bóp chặt cổ hắn, lạnh lùng nói:

"Trả lại canh cho ta!"

"Được thôi!"

Lý Thanh Sơn mỉm cười vỗ bụng:

"Chờ ta tiêu hóa xong, sau đó tiểu ra cho ngươi dùng để soi gương, cho ngươi soi xem khuôn mặt già nua của mình xấu thế nào!"

Mạnh Bà tức điên:

"Ta phải làm thịt ngươi!"

"Được, nào nào nào, ta cầu mong ngươi giết ta thống khoái, không giết được không phải người!"

Mã Diện sửng sốt, hỏi Ngưu Đầu A Cạnh:

"Có phải đầu tên tiểu tử này có tật không?"

"Ừ, còn bệnh không nhẹ!"

Không biết vì sao hắn chỉ muốn bật cười, sau đó lại cảm thấy khó chịu.

Nam nhân bị đè xuống đất kia không thể phản kháng, nhưng hắn không hề bị khuất phục, trên người như đang tỏa ra hào quang lấp lánh, phá tan Địa Ngục tối tăm.

Ở Địa Ngục Đạo, Tần Quảng Vương cai trị đệ nhất điện, cung điện đồ sộ, cao tới trăm trượng, âm u tĩnh mịch.

Có hai tên quỷ đang đứng lặng ngoài điện, tay cầm xích sắt cương xoa, vừa dữ tợn và hung ác.

Trước điện bố trí Nghiệt Kính đài, đài cao một trượng, kính rộng bằng mười vòng tay ôm đang treo lơ lửng ở hướng đông, bên trên treo bảng ngang: Tâm sinh tướng.

Tất cả vong hồn tới đây đều được áp giải lên Nghiệt Kính đài soi đầu tiên. Sở dĩ nghiệt kính được gọi là Nghiệp Kính là do nó có thể soi lại được tội lỗi cả đời người.

Nếu thiện nhiều hơn ác thì kính sẽ tỏa ra ánh sáng; còn ác lớn hơn thiện thì trong kính sẽ xuất hiện từng lớp sương mù dày đặc; nếu thiện ác ngang nhau thì vô hình vô ảnh, không có ánh sáng cũng không có sương mù.

Trên đời này, người tốt thì ít mà người xấu thì nhiều, dù là người tốt thì có ai cả đời chưa từng phạm sai lầm. Vì thế mới nói:

"Đứng trước nghiệt kính không có ai là người tốt."

Đệ nhất điện chuyên phụ trách thưởng thiện phạt ác, dựa vào những việc thiện việc ác lớn nhỏ khác nhau sẽ được chuyển sinh làm người, hoặc là giáng thành súc sinh đều không phải trường hợp đặc biệt gì. Trong đó những người tội ác tày trời sẽ bị đánh vào địa ngục Vô Gian để chịu phục.

Tuy nhiên có rất nhiều vong hồn, Tần Quảng Vương đường đường là Chân Tiên, đương nhiên sẽ không dây vào mấy chuyện vặt vãnh này. Trừ khi có Nhân Tiên Yêu Tiên sắp gặp đại nạn mới sắp xếp sớm, tự mình đăng đường thăng điện.

Vì lẽ đó chủ điện quanh năm không mở, chỉ bố trí tứ đại phán quan tọa trấn trong bốn tòa Thiên Điện ở xung quanh. Lần lượt gọi là: Minh Kính ti, Âm Luật ti, Thưởng Thiện ti, Phạt Ác ti.

Bịch!

Một bóng người chồng chất ngã vào trong Minh Kính ti, mặt mày xám xịt vô cùng chật vật, chưa kịp bò dậy đã bị một đám quỷ sai chen nhau bước tới. Kẻ thì vặn cổ tay, kẻ thì kéo đầu lôi bóng người đó vào trong điện, bên trên treo bảng hiệu Minh Kính Cao Huyền.

Một phán quan mặt trắng bệch mặc chu tử bào, đầu đội mũ cánh chuồn đang ngồi phía sau công án ở trên cao, khi thấy tình cảnh này thì nhướng mày, định lên tiếng quát mắng.

Ngưu Đầu Mã Diện và Mạnh Bà cùng lúc đi vào trong điện, quỷ sai bên trong lập tức câm như hến. Phán quan mặt trắng vội vàng đứng dậy đi ra khỏi công án, nói:

"Ba vị đạo hữu đại giá quang lâm không biết là có điều gì cần chỉ giáo hay không?"

Mạnh Bà cất giọng the thé:

"Tên tiểu tặc tử này phá hủy nồi canh của ta!"

Mã Diện cười khẩy:

"Có lẽ bây giờ hắn vẫn không biết mình đang ở đâu đâu."

Ngưu Đầu A Cạnh trầm giọng nói:

"Kẻ này phải xử phạt thật nặng!"

Lữ phán quan giật mình kinh hãi. Tên tiểu tử này có lai lịch gì mà lại có thể khiến ba vị Quỷ Tiên cùng lúc tới cáo trạng. Mà ba vị này gần như là nhân vật giỏi nhất ở Địa Ngục Đạo, địa vị còn cao hơn cả hắn.

Đặc biệt là Ngưu Đầu A Cạnh, thực lực sâu không lường được, tuổi thọ vô cùng dài. Ngoài Thập Điện Diêm La ra, ai gặp hắn cũng phải gọi một tiếng Ngưu đại ca.