Một lão thái bà tóc bạc da đồi mồi ngồi ở cửa, trong tay cầm một muỗng canh, lên tiếng mời chào:

"Tới uống canh đi."

Canh Mạnh Bà!

Lý Thanh Sơn hơi ngẩng đầu lên nhìn, chỉ dựa vào nơi dựng lều trà này quá xui xẻo cũng biết hắn không thể không uống canh. Lúc không nhìn thấy hòm công đức, hắn hơi yên tâm một chút.

Càng đi tới gần hắn càng cảm thấy kỳ lạ.

Phía trước Mạnh Bà đặt hai nồi canh, cả hai nồi đều đang ùng ục bốc lên hơi nóng. Ngay bên cạnh đặt hai chồng bát, một chồng bát to, một chồng bát nhỏ. Bên chồng bát to miệng chén sứt mẻ, sứ đen ngòm tỏa ra mùi hôi. Còn bát nhỏ thì vô cùng tinh xảo, làm bằng bạch sứ.

Nồi đầu tiên sền sệt như nhựa đường tỏa ra mùi thuốc khó gửi; nồi còn lại thì nhạt màu như nước trắng, nhưng lại tỏa ra mùi hương thơm ngát.

Đầu tiên Mạnh Bà dùng hai cái bát nhỏ bằng bạch sứ, múc ra hai bát nước canh đưa cho Ngưu Đầu Mã Diện:

"Hai vị lão ca, lão thân vừa mới dùng một con gà mái ngàn năm để hầm canh, hai vị nếm thử đi!"

Mã Diện thưởng thức xong bình phẩm:

"Mạnh bà bà, tay nghề của ngươi vẫn luôn tốt như thế. Nhưng ngày càng tiết kiệm đấy, đừng nói là một ngàn năm, ta thấy có lẽ còn chưa tới một trăm năm nữa."

"Dạo này làm ăn không tốt, người tới toàn là quỷ nghèo!"

Mạnh Bà hiền lành nói với Lý Thanh Sơn:

"Tiểu ca, ngươi muốn uống bát nào?"

Lúc đi trên đường Lý Thanh Sơn đã nghe Ngưu Đầu A Cạnh nói qua, tác dụng của canh Mạnh Bà không khiến người ta quên đi chuyện cũ trước kia, mà là phong ấn toàn bộ tu vi.

Ngay cả Dương Thần Âm Thần khi uống chén canh này đều không khác gì người phàm, sẽ không thể sử dụng pháp lực.

Trong trạng thái này, nếu tiến vào Luân Hồi sẽ rơi vào tình huống mất ký ức thai nhi, tất nhiên cũng mất toàn bộ trí nhớ kiếp trước.

Nhưng Ngưu Đầu A Cạnh lại không nói với hắn rằng còn phải chọn canh, vì thế hắn chỉ tay vào nồi nước hầm kia.

"Tiểu ca thật biết cách chọn, uống bát canh này của lão nhân rồi thì sẽ không rơi vào Địa Ngục, cũng không quên chuyện trước kia!"

Nụ cười trên môi Mạnh Bà càng hiền lành hơn, nhưng không vội múc canh ngay, mà duỗi một bàn tay như móng gà ra.

Lý Thanh Sơn lập tức hiểu được nước hầm cũng phải mua. Đã vậy chắc chắn không rẻ, chỉ sợ cũng là một khâu cần phải đút lót.

Nếu uống nước hầm này có thể duy trì tu vi của mình, dù bị đánh xuống Địa Ngục cũng có thể dùng phép thuật để kháng lại. Dù chuyển thế Luân Hồi bị mất trí nhớ khi làm thai nhi cũng có thể bảo tồn ký ức. Sau này vẫn có thể khôi phục lại.

Chuyện Sở Thiên có thể khôi phục ký ức lúc là Lâm Huyền chắc chắn không phải ngẫu nhiên, có vẻ đã uống bát canh Mạnh Bà không rơi vào Địa Ngục, không quên chuyện trước kia này. Đừng nói là canh, dù chỉ là một bát nước lã cũng có thể bán với giá trên trời.

Có thể nói cửa ải này vô cùng quan trọng, liên quan tới đại sự sinh tử tồn vong. Chắc chắn cảnh cũ nổi tiếng ở Vọng Hương Đài không thể nào so sánh được. Vả lại cũng không có lựa chọn nào khác, uống là uống, không uống cũng phải uống.

Thấy Lý Thanh Sơn mãi không lấy đồ ra được, vẻ mặt Mạnh Bà dần sa sầm lại. Đặt bát bạch sứ nhỏ xuống, lấy bát sức màu đen lớn lên, múc đầy một bát:

"Quỷ nghèo chỉ xứng uống cái này!"

"Ôi chao, người ta nói Địa Ngục thưởng thiện phạt ác, không ngờ lại chê nghèo yêu phú!"

Lý Thanh Sơn than thở, nhận lớn bát sứ màu đen lớn kia, mùi hương càng gay mũi hơn, sùng sục nổi bong bóng như sắp có con côn trùng gì đó bay ra. Ngửi thôi cũng thấy buồn nôn.

Mạnh Bà cười âm hiểm:

"Đừng có xem thường bát canh này, nếu nói về nguyên liệu thì thứ nấu ra nồi này toàn là tinh túy! Bảo đảm ngươi uống rồi sẽ khó thoát khỏi khổ hình, quên hết mọi chuyện ở trần thế!"

Rồi lạnh lùng nói:

"Nhanh uống đi!"

Mã Diện cười khẩu:

"Nếu không uống thì đổ đi."

Ngưu Đầu A Cạnh bật cười:

"Ha ha, lão Ngưu tự móc tiền túi mời hiền đệ uống thêm mấy bát nhé!"

"Đâu dám để đại ca phải tiêu pha!"

Ba khuôn mặt nhìn chằm chằm vào Lý Thanh Sơn, có nghiêm khắc, có trào phúng, có cười khẩy.

Lý Thanh Sơn vốn không cảm thấy Địa Ngục có gì đáng sợ, nhưng bây giờ hắn đột nhiên cảm thấy sợ hãi:

"Được, ta uống! Ta uống là được chứ gì!"

Thấy hắn bóp mũi, mặt nhăn mày nhó uống hết bát canh nồng mùi này, Mã Diện bật cười:

"Đừng có chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, bây giờ hối hận cũng đã quá muộn."

Ngưu Đầu A Cạnh thở dài, lúc ở trên Hoàng Tuyền Lộ hắn đưa cho Lý Thanh Sơn chút bảo bối để hắn đút trên lót dưới chỉ là chuyện vô cùng đơn giản. Nhưng nếu đã chọn con đường này thì chắc chắn phải đi như vậy. Còn nếu để một kẻ không khôn khéo, không biết đút trên lót dưới thì kẻ đó sẽ năm lần bảy lượt nói năng lỗ mãng đắc tội với người ta!