Bên dưới Vọng Hương Đài, một con đại quỷ mặt xanh nanh vàng đang cầm xiên thép canh giữ bên dưới, bên cạnh là một cái bàn bày rất nhiều trà bánh, trước người đặt một cái rương đỏ không biết dùng để làm gì.
Nhìn thấy Ngưu Đầu Mã Diện tới, hắn vội vàng đứng dậy. Trên khuôn mặt xanh nanh vàng kia xuất hiện nụ cười nịnh nọt:
"Hai vị đại soái cực khổ rồi ạ, mới tới nghỉ chân một lát đi!"
Lý Thanh Sơn bèn đi về phía Vọng Hương Đài.
Soạt!
Xiên thép chắn trước mặt cản đừog đi của hắn, đại quỷ mặt xanh quát:
"Công đức đâu!"
Lý Thanh Sơn ngạc nhiên, nói:
"Công đức gì?"
Đại quỷ mặt xanh mất kiên nhẫn gõ vào cái rương màu đỏ bên cạnh. Lúc này Lý Thanh Sơn mới nhìn thấy bên trên viết ba chữ nhỏ loang lổ... Hòm công đức!
Lý Thanh Sơn trợn to mắt:
"Thế mà cũng được?"
"Quỷ nghèo, không có công đức mà cũng đòi lên Vọng Hương Đài? Muốn lên thì nhanh nhẹn, không muốn thì cút ngay, đừng cản trở người đứng sau."
Lý Thanh Sơn nhìn con quỷ có tu vi kém xa mình, cùng lắm chưa vượt qua được lượt Thiên Kiếp thứ tư, nhưng nếu động tay động chân chắc chắn sẽ bị Ngưu Đầu Mã Diện bắt lại, không thể xông vào được. Hắn suy nghĩ, sau đó túm chặt lão nhân ở đằng sau, cười nói:
"Xin lão huynh giúp đỡ, hôm nay ra đi gấp nên không mang theo tiền, sau này ta nhất định sẽ báo đáp!"
Lão nhân cảm thấy buồn cười, gì mà ra đi gấp chứ, không lẽ hắn nghĩ có thể quay về được? Vậy thì còn gì là tương lai nữa!
Lúc định không nể tình từ chối thì đối diện với đôi mắt của Lý Thanh Sơn, tâm thần trở nên hoảng hốt. Chờ tới khi tỉnh táo lại thì đã cống hiến giúp hắn một phần công đức vào hòm... Là một miếng Linh Ngọc cực phẩm. Tiếng leng keng vang lên khi thả ngọc vào.
Khi Tự Tại Thiên Thư luyện thành, Thiên Ma Hoặc Tâm Thuật đã được Lý Thanh Sơn vận dụng rất đơn giản, nhân lúc lão giả bước vào bước ngoặt sinh tử, tâm thần không yên nên lập tức có hiệu quả ngay.
Tất nhiên chút công đức này không nhiều, nếu không không dễ mê hoặc như vậy.
Đại quỷ mặt xanh toét miệng cười, thỏa mãn nhấc xiên thép lên cho Lý Thanh Sơn đi qua. Hắn lập tức đi lên Vọng Hương Đài không chút do dự.
"Tiểu tử nhà ngươi dám!"
Lão nhân giận tím mặt, lúc còn sống hắn cũng là một ma đầu, chưa bao giờ ăn thiệt lớn như thế. Lúc định chạy tới kéo Lý Thanh Sơn thì xiên thép đã chặn ngang, quỷ mặt xanh lắc hòm công đức, nói:
"Công đức."
"Vừa rồi là công đức của ta!"
"Công đức!"
Đại quỷ mặt xanh mặc kệ, nếu có thể thấy một con quỷ nghèo ra tay hào phóng, thu được hai phần công đức thì cớ gì phải thu có một phần công đức chứ. Nhưng khiến hắn thất vọng là lão nhân này cuối cùng vẫn không lên Vọng Hương Đại, mà cũng không sao.
Lão nhân hung tợn ngước đầu lên nhìn, thấy Lý Thanh Sơn đã leo lên Vọng Hương Đài. Thấy hắn đang ngước đầu lên nhìn còn cười với hắn, vẫy tay nói:
"Cảm tạ!"
Lão nhân tức điên mở miệng mắng, nhưng Lý Thanh Sơn không để ý tới hắn, chỉ giơ tay lên chắn nắng, dõi mắt nhìn ra xa.
Đột nhiên, nụ cười trên môi biến mất.
Thứ hắn thấy không phải Ngọa Ngưu thôn, mà là đô thị có những tòa cao tầng mọc san sát nhau, ngựa xe như nước từng xuất hiện vô số lần trong giấc mơ của hắn, là cố hương mà hắn gần như đã quên mất.
Là ảo giác phải không?
…
Có lẽ Vọng Hương Đài chính là tòa trận pháp có tác dụng thần kỳ, có thể gợi lại ký ức liên quan tới cố hương nằm sâu trong tâm khảm của mỗi người. Tuy nhiên dù hắn vận chuyển Tự Tại Thiên Thư ra sao thì cảnh tượng trước mắt vẫn sống động như cũ, không hề chập chờn chút nào.
Hắn lại nhìn xuống dưới đài, chợt phát hiện ra một chiếc cầu gỗ cong cong bắc ngang qua con sông lớn. Nước sông xanh như ngọc bích nhưng trong vắt, cầu dài không tới mười trượng. Trên thân cầu khắc hai chữ Nại Hà.
Còn đâu khói sóng dài vô tận và chiếc cầu dài đi mãi không hết.
Lúc này, một sứ giả câu hồi đang dẫn theo âm thần qua cầu, đi vô cùng chậm.
Mà ở bên đầu cầu khác chính là bụi mờ cao vạn trượng, vô cùng mịt mờ.
Địa Ngục Đạo khác hoàn toàn so với Nhân Gian Đạo, Yêu Thú Đạo, A Tu La Đạo, thậm chí là Ngạ Quỷ Đạo. Vì nó quỷ bí khó lường, không thể diễn tả thành lời.
Đại quỷ mặt xanh không nhịn được to tiếng:
"Này tên ở bên trên kia, mau xuống đi, tới lúc rồi. Muốn nhìn nữa thì nộp thêm công đức!"
Lý Thanh Sơn đi xuống khỏi Vọng Hương Đài với vẻ mặt hốt hoảng, lão nhân bị mê hoặc tâm thần tóm chặt hắn:
"Tiểu tử, trả lại ta Linh Ngọc!"
Lý Thanh Sơn đáp qua loa cho có:
"Chờ lát nữa trả lại ngươi."
Ngưu Đầu A Cạnh thấy kỳ lạ:
"Không lẽ tên tiểu tử này cũng biết nhớ nhà?"
Lão nhân kêu lên:
"Mã Diện đại nhân, xin hãy làm chủ cho ta!"
"Kêu gào cái gì, đi tiếp đi, tự bảo quản đồ của mình!"
Mã Diện cười khẩy:
"Khá lắm, để ta xem sau đó ngươi làm thế nào!"
Đi qua Vọng Hương Đài một lúc thì thấy một chiếc lều trà cản trên đường đi, không phải dựng ở ven đường, mà là chặn ngay giữa đường. Hai bên là vách đá cheo leo, lá cờ treo trên cột của lều trà đang tung bay, bên trên viết chữ Canh.