Ngược lại, hắn càng thấy tỉnh táo hơn. Lựa chọn một con sông băng xa nhất rồi nhanh chân bước đi
Gió lạnh buốt làm đông cứng hai cầu mắt, biến thành hai quả cầu băng mờ mịt. Thế nhưng bước chân không hề chậm lại, trong đầu phác hoạt ra dáng vẻ của tòa băng sơn rồi tiếp tục đi về phía trước. Mãi tới khi chạy băng băng trên sông băng.
Một đường hít vào thở ra gió lạnh, ăn băng uống tuyết, ngã lại bò dậy...
Nếu hắn có thể nhìn thấy sẽ phát hiện con sông băng kia xa không thể với, không thể tới gần được dù chỉ một bước. Nhưng hắn không để ý, hắn không muốn dừng chân lại.
Trong lòng Điện Thanh Đại Quỷ dâng trào cảm giác khó nói, hỏi:
"Cần gì phải tội như thế?"
Màng nhĩ Lý Thanh Sơn đong cứng từ lâu, không thể nghe thấy bất kì âm thanh gì nữa. Đỡ phải nghe tiếng gió thê lương, chỉ vung mạnh hai tay, hai chân cường tráng bước từng bước thật dài, chạy vọt về phía trước.
Sau khi đi qua vùng đất giá lạnh, hắn bước lên một hồ nước đóng băng. Đi nhanh lên mặt băng như cuồng phong lướt qua, dưới chân là vô số Tử Hỏa đông đá, xán lạn đỏ bừng như san hô.
Đột nhiên tiếng rắc vang lên, hồ băng nứt toác tạo thành một băng cốc thật dài.
Hắn không nghe thấy cũng không nhìn thấy, trên người không có pháp lực nên rơi xuống băng cốc mà không hề phòng bị gì.
Tử Hỏa bị đông cứng đột nhiên sống lại, ánh lửa bùng lên hâm nóng cơ thể đông cứng của hắn. Nhiệt độ vẫn tăng lên không ngừng, mồ hôi tuôn như suối cho tới khi trong người không còn một hơi nước nào. Rồi từng chút từng chút bị đốt thành tro bụi, trước khi rơi vào đáy vực đã tung bay theo cơn gió nhiệt.
Điện Thanh Đại Quỷ đang ngóng mắt lên trông, nhìn thấy rõ ràng một chuyện. Là Lý Thanh Sơn không bị thống khổ áp đảo, không hoàn toàn mất hi vọng, không dừng lại tại đây.
Hắn nhanh chóng sống lại trong đống tro tàn, tiếp tục đổ máu hóa thành từng đóa hồng liên hoa trong cơn gió lạnh. Nhân lúc nhãn cầu chưa bị đông cứng lại đã nhìn về phía con sông băng ở nơi xa nhất, bắt đầu chạy băng băng lần nữa.
"Đại sư huynh, Đại sư huynh!"
Nhạc Thiên cố gắng vỗ Lý Thanh Sơn tỉnh lại. Chẳng bao lâu sau lông mi Lý Thanh Sơn đã rung động, chậm rãi mở mắt ra. Quả nhiên hắn đã tỉnh lại, hắn mơ màng nhìn Nhạc Thiên một lúc, ánh mắt mờ mịt tựa như đang mơ. Trong mắt vẫn còn sót lại bóng dáng của dòng sông băng, môi mím chặt hỏi một câu:
"Đã bao lâu rồi?"
"Ba ngày."
"Mới ba ngày thôi?"
Lý Thanh Sơn cảm giác đã trải qua rất nhiều năm. Hắn tin đây không phải ảo giác do thống khổ sinh ra, mà là pháp tắc Địa Ngục đang phát huy tác dụng của nó.
Bản tôn không những để tâm tới, mà còn khiến cho chuyến đi tới Địa Ngục này trở nên khó khăn hơn. Bởi vì ngay khi hắn cảm nhận được thống khổ, đã là rất nhiều ngày ở Địa Ngục rồi.
Tuy rằng người đã tỉnh nhưng ác mộng vẫn còn tiếp tục: Giá lạnh và ngọn lửa nóng cháy đan xen lặp lại không ngừng. Máu tươi chảy ra qua vết nứt nẻ của cái lạnh căm căm, sau đó hóa thành tro tàn trong cái nóng hừng hực.
Không ngừng Luân Hồi, không ngừng chịu khổ.
"Đại sư huynh..."
Nhạc Thiên lập tức hiểu ra, Dương Thần của Lý Thanh Sơn vẫn đang ở trong Địa Ngục chịu đựng khổ hình.
Lý Thanh Sơn đè chặt hai đầu gối, khó khăn chống người dậy. Hất tay đang muốn đỡ của Nhạc Thiên, đi về phía cửa. Lúc đẩy cửa, hắn quay đầu lại nói:
"Đừng nói chuyện này ra ngoài."
Ánh mắt không tập trung, giọng nói uể oải không mang chút uy hiếp nào.
Nhưng Nhạc Thiên vẫn cảm giác được uy thế rất lớn, tựa như đang đối diện với vận mệnh của mình vậy. Vì thế hắn cúi rập đầu xuống:
"Tuân mệnh!"
Lý Thanh Sơn nhếch khóe miệng như đang cười, nói:
"Cảm tạ!"
Sau đó biến mất ở ngoài cửa.
"Phù!"
Nhạc Thiên thở phào một hơi, ngã nằm xuống đất.
Lý Thanh Sơn lảo đảo quay về Huyền Minh động phủ. Tiếng rầm thật lớn vang lên, nặng nề biến mất trong nước.
Hắn thi triển Linh Quy Biến, trấn áp tất cả cảm giác mới miễn cưỡng khôi phục được chút lý trí:
"Không được... Không thể kéo dài... Trạng thái này quá lâu được, nhất định phải mau... Tới Quy Khư!"
Tuy rằng năng lực ý chí của hắn vượt xa người thường, nhưng cũng không cao vô cùng vô tận. Một khi vượt quá phạm vi chịu đựng của hắn thì hắn sẽ hoàn toàn trở nên điên cuồng. Thậm chí là chết đi.
Trước lúc đó hắn phải nhanh chóng lựa chọn, hoàn toàn gián đoạn liên hệ giữa bản thể và Dương Thần, nếu không hắn chắc chắn sẽ tan vỡ.
Quá trình này cũng tiềm tàng nguy hiểm rất lớn. Một khi Dương Thần mất đi khống chế có thể sẽ hoàn toàn phân liệt, thậm chí còn coi bản thể là kẻ địch, muốn thay thế bản thế. Nó sẽ biến thành đối thủ đáng sợ biết toàn bộ bí mật của ngươi.
Với giới tu hành thì đây không phải chuyện kỳ lạ gì, vì thế đã có rất nhiêu tu hành giả tu luyện ra Nguyên Anh thứ hai thứ ba, còn có kẻ luyện ra rất nhiều Âm Thần Dương Thần. Tuy có thể tăng cao tốc độ tu hành, đặc biệt trong lúc đấu pháp có thể đứng ở thế bất bại. Nhưng đây vẫn là hành động cấm kỵ, chính đạo không được dùng.