Lý Thanh Sơn không lo lắng lắm, ngược lại còn cảm thấy rất tốt. Quy Khư càng hung hiểm khó lường hơn cả Địa Ngục Đạo, nếu hắn thất bại thì ít nhất còn giữ lại được chút hi vọng, có thể tiếp tục tiến lên.

Vì vậy hắn khởi động trận pháp đã chuẩn bị kỹ càng từ lâu, thoáng cái ánh sáng lam đậm đã tỏa ra, trên mặt nước xuất hiện vòng xoáy. Vòng xoáy sâu dần xuống tới biển sâu, hình thành một hố đen.

Mức nước giảm xuống nhanh chóng, tất cả đều bị hút vào hố đen. Phải biết rằng đáy động phủ này nối liền với biển rộng, mặt nước trong này dâng cao bằng với mặt nước ngoài khơi. Hố đen trong động phủ đã hút đi không biết bao nhiêu tấn nước.

Đây chính là... Vạn Thủy Quy Khư!

Hắn thả người nhảy vào vòng xoáy không chút do dự. Trước khi bị hố đen hút vào hoàn toàn, Dương Thần đang sa vào Địa Ngục cùng lúc nói thầm:

“Chúc ngươi may mắn!"

Ở Ngạ Quỷ Đạo, Tiểu An đang tu hành ở Tự Nhiên Thành đột ngột mở to hai mắt, kinh hãi phát hiện liên hệ với Lý Thanh Sơn đã bị gián đoạn, ngay cả Khô Cốt Niệm Châu đặt ở chỗ hắn cũng mất cảm ứng.

Nàng lập tức ngừng tu hành, quay về Huyền Minh động phủ thì nhặt được một mảnh vỡ từ trận pháp bị phá vỡ. Lại nhìn mực nước đang nhanh chóng tăng lên, lập tức biết Lý Thanh Sơn đã tới Quy Khư. Nàng cau mày, trong chuyện này chắc chắn phải xảy ra biến cố rất lớn, nếu không hắn sẽ không chào mà từ biệt như này.

Dõi mắt nhìn nước biển âm u thâm trầm, mươi ngón tay đan xen vào nhau:

"Ngươi nhất định phải quay về, ta sẽ chờ ngươi. Dù bao lâu, trừ khi chết đi mới có thể tách chúng ta ra."

...

Thoáng chốc, mọi thống khổ đều biến mất, bao gồm cả sắc thái và âm thanh.

Khi chìm xuống nước biển đen tối vô biên, có lẽ do Linh Quy Biến nên hắn không cảm thấy lạnh, ngược lại còn thấy ấm áp. Giống người xa quê trải qua muôn vàn khó khăn gian khố mới quay về lại cố hương trong mộng.

"Phù..."

Khi thoát khỏi Địa Ngục hàn băng và lửa đốt, hắn không khỏi thở phào một hơi. Cảm giác đó thực sự rất khổ sở, nếu được lựa chọn hắn chắc chắn sẽ không chịu đựng dù chỉ một giây.

Thậm chí trong đầu còn nảy sinh một nghi ngờ:

"Không biết "ta" ở Địa Ngục có thể chịu nổi không?"

Một suy nghĩ lạnh lùng chợt lóe lên:

"Chịu được thì sống, không chịu được thì chết luôn đi!"

Lý trí rơi vào cuồng loạn khi phải chịu thống khổ nhanh chóng hồi phục lại, bây giờ còn trầm tĩnh hơn so với bất kỳ lúc nào, tựa như nước biển đen ngòm rộng lớn xung quanh vậy.

Hắn thò đầu ra khỏi mai rùa, cái đầu vừa giống đầu rồng vừa giống đầu sư tử di chuyển trái phải quan sát hoàn cảnh xung quanh. Nhưng lại không thể nhìn, không thể nghe thấy cái gì cả.

Không cảm nhận được áp bức và bài xích như tưởng tượng. Dường như thế giới do Nguyên Thủy Linh Quy biến thành không có địch ý gì với huyết thống Linh Quy không thuần như hắn.

Nước biển đen nhánh dịu dàng bao quanh hắn, ngược lại khiến hắn cảm thấy rất thoải mái, rất an toàn. So với hỗn loạn ở nhân gian, đau khổ ở địa ngục thì nơi này chẳng khác nào thiên đường.

Đây là cố hương của Linh Quy, tuy huyết mạch của hắn không được thuần khiết, nhưng sau khi sử dụng Linh Quy Biến xong, tốt xấu gì cũng mang bảy, tám mươi phần trăm huyết mạch Linh Quy:

"Có lẽ Quy Hải Linh Tôn chỉ dọa ta mà thôi! Nhưng ta phải đi đâu mới tìm được tù nhân của Quy Khư đây?"

Lý Thanh Sơn giãn tứ chi, nhẹ nhàng đong đưa chìm dần xuống phía dưới. Đi tới đâu nước biển tự động tách ra tới đó, không có chút lực cản nào.

Cứ thế lặn xuống mãi không biết đã bao lâu, xung quanh vẫn là nước biển đen nhánh rộng lớn vô biên, không có một hạt bụi nhỏ, một con phù du nào...

Hắn thi triển Huyền Quang Tẫn Chiếu. Do Linh Quy Biến càng thăng cấp lên cao nên thiên phú thần thông này đã có thể dễ dàng chiếu ra ngàn dặm.

Tuy nhiên, khi sử dụng thần thông, hắn liền thu hồi lại. Bởi vì khi Huyền Quang chiếu ra, xung quanh toàn là nước biển. Đừng nói là thiên phú thần thông, ngay cả mắt cũng không cần dùng tới. Bởi vì không có gì để nhìn cả.

Trong hư không vô tận ít ra còn có các vì sao chiếu sáng, mỗi một vì sao là một thế giới. Còn có sự tồn tại của Phệ Không Thú, mỗi con là một hình thức ban đầu của thế giới, tuy hơi đáng sợ nhưng ít nhất không nhàm chán tới thế.

Lại bơi tiếp không biết bao lâu. Lúc này hắn chỉ ước có một con quái thú biển sâu xuất hiện, đại chiến một trận với hắn.

Không nhịn được ngâm lên câu thơ:

"Quy Khư ơi, xung quanh ngươi là nước! Thanh Sơn ơi, ngươi có bốn cái chân!"

Sau đó hắn đột nhiên nhận ra một chuyện, đó là hình như hắn không phải đang chìm xuống, mà là đang nổi lên.

Do có đất đai tồn tại nên dù biển sâu có sâu thẳm u ám nhường nào cũng đều có đích đến.

Nhưng ở trong Quy Khư, vừa không có đất đai, cũng không có bầu trời. Không có bên trên, cũng chẳng có bên dưới.

Nơi sâu trong Địa Ngục và nơi sâu trong Quy Khư tuy nghe giống nhau, chứ thực chất không hề giống.