"Địa Ngục ít nhiều gì vẫn còn tầng cuối, cứ đi sâu xuống dưới là được. Nhưng ở đây, rốt cuộc nơi nào mới là nơi sâu nhất?"
Không có trên, không có dưới nên không thể phán định. Bởi vì không có vật gì để tham chiếu nên thực chất ngay cả đông tay nam bắc cũng không xác định được. Dù đi về hướng nào cũng chỉ toàn là nước biển đen nhánh mà thôi.
Vậy nên, hắn phải đi về hướng nào?
Hắn rơi vào trầm tư, nghĩ đi nghĩ lại rồi ngáp một cái, đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi. Có lẽ do phải chịu đựng một phần Địa Ngục khổ hình nên tiêu hao quá nhiều năng lượng ý chí, cơn buồn ngủ ập tới như thủy triều, chẳng mấy chốc đã nhấn chìm hắn, ngay cả mai rùa cứng rắn cũng hơi mềm ra.
Hắn chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi như vậy, cho dù lúc niết bàn sống lại hóa thành tiểu anh hài.
Hắn lắc đầu cố giữ tỉnh táo, nhưng lại không nhịn được mà nghĩ:
"... Có lẽ... Ta nên... Ngủ một lát đã... Chỉ ngủ... Một lát..."
Rụt đầu và tứ chi vào mai, mí mắt từ từ khép lại. Chỉ còn mai rùa đang ngừng chuyển động trong nước biển đen nhánh, không nổi lên, cũng chẳng chìm xuống.
Loáng thoáng có một giọng nói nói với hắn:
"Hài tử, hãy nghỉ ngơi một lúc đi, ngươi đã quá mệt mỏi rồi. Ngươi đã về đến nhà, nơi này rất an toàn, không một ai có thể làm tổn thương ngươi!"
"Ta đã về đến nhá..."
Trong lúc hoảng hốt, hắn chợt nhớ tới mây khói mờ mịt trên Vọng Hương Đài, nơi giống quê hương ở đằng xa, hai khuôn mặt quen thuộc đang dần già nua, không nhịn được nói khẽ:
"Cha, mẹ, hai người có khỏe không? Con rất nhớ cha mẹ."
Co người sâu hơn vào trong mai rùa, cảm giác đau đớn đã lâu không thấy xuất hiện, đau nhẹ nhàng hơn với bất luận hình phạt Địa Ngục nào, nhưng lại dễ dàng phá tan tất cả phòng bọ, tựa như một cây kim đâm nhói trái tim hắn.
Khi mới tới thế giới này, mỗi đêm hắn đều bị nỗi đau này giày vò. Khó khăn lắm mới thoát được, lúc hắn cho rằng mình đã quên đi tất cả thì hóa ra, hắn chưa từng quên đi.
Hắn bừng tỉnh, thứ khiến hắn cảm thấy mệt mỏi không chỉ là cực hình Địa Ngục, mà còn lại mọi chuyện đã xảy ra sau khi hắn tới thế giới này.
Theo ký ức của hắn, từng mảng mai rùa trên lưng lóe lên những cảnh tượng từng xảy ra trong đời hắn như dèn kéo quân, lẳng lặng chiếu rõ từng hình ảnh ra trước mắt hắn.
Lúc còn là hài đồng giãy giụa cầu sinh, tới thời thiếu niên ra giang hồ chém giết. Lại tới lúc trưởng thành bắt đầu bước chân vào tu hành đạo, tranh giết ngày càng kịch liệt, biến thành chiến tranh. Trong lòng Thần Ma giao chiến không có lúc nào ngừng lại.
Kiêu ngạo, sỉ nhục, cừu hận, phẫn nộ, sợ hãi, tàn sát.
Ngay cả khi hắn ca hát rượu chè thì trong lòng vẫn cảm thấy căng thẳng, lúc tỉnh rượu phải nhanh chóng tu hành, chiến đấu tiếp. Hắn không thể dừng chân, vì một khi dừng chân hắn sẽ cảm thấy mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi thật tốt, hưởng lạc thật tốt một lúc. Có lẽ hắn sẽ cảm thấy không muốn tiếp tục bước tiếp nữa.
Nhưng hắn càng ra sức đi xa hơn thì hắn ngày càng hãm sâu vào.
Bây giờ hắn đã trở nên rất mạnh, là Đại sư huynh của Vạn Tượng Tông, đứng sừng sững bên trên hàng ngàn tỉ chúng sinh, trở nên mạnh hơn không biết bao nhiêu vạn lần so với thiếu niên xanh xao vàng vọt ở Ngọa Ngưu thôn. Thế nhưng hắn lại chẳng có cơ hội thở phào nhẹ nhõm một hơi, ngược lại cảnh khốn khó xuất hiện tầng tầng lớp lớp, con đường hắn phải đi ngày càng trở nên hung hiểm.
Địa Ngục cực hình, Quy Khư hắc thủy, kẻ địch mạnh không thể chiến thắng, huyết thệ không thể trốn tránh. Hi vọng trong tuyệt vọng, quyết đấu trong tuyệt cảnh.
Sống như thế có ý nghĩa gì?
Lên Cửu Trùng Thiên?
Kẻ địch của Ngưu ca có thể chặt đứt sừng trâu của hắn, có thể trấn áp các vị Đại Thánh. Dù ta có thể lên được Cửu Trùng Thiên, được kề vai chiến đấu với hắn thì có thể giúp ích được tới mức nào?
"Dù sao thì... Ta cũng chỉ là một kẻ phàm mà thôi..."
"Thôi, không nên nghĩ nhiều như vậy, cứ ngủ một lát vậy! Khi nào tỉnh ngủ lại nói tiếp..."
Đúng lúc này, hắn loáng thoáng nghe thấy thanh âm quen thuộc, đã vang vọng nhiều lần trong trái tim hắn:
"Ngươi nhất định phải trở về... Nhất định phải trở về..."
Một khuôn mặt trắng bệch xuất hiện trên mai rùa. Mặt mũi thanh tú, y phục lăng la, chỉ tầm khoảng sáu bảy tuổi mà thôi. Giống như hắn, một hài tử không có nhà, ngay cả tính mạng cũng bị đoạt mất. Hắn từng khóc vì nàng, từng thề phải dẫn nàng trở về quê hương, thực chất hắn cũng muốn được quay về quê hương.
Nhưng nàng không lựa chọn trở về, mà chọn bỏ qua tất cả, tiếp tục bước tiếp cùng hắn.
Chỉ thoáng chốc, mỗi mảnh mai rùa đều xuất hiện khuôn mặt của nàng. Có từ ngày xưa cho tới hiện tại, vừa có bạch cốt vừa có chu nhan. Tất cả đều quen thuộc như cũ.
Đó chính là người nhà duy nhất của hắn ở thế giới này... Tiểu An.
"Không... Ta không thể ngủ được, nàng ấy vẫn còn đang... Chờ ta!"