Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2965. Kề Vai Chiến Đấu

Hắn mở mí mắt nặng ngàn cân ra, cố gắng tránh thoát khỏi cơn buồn ngủ.

Lòng nghĩ mà sợ. Nếu vừa rồi hắn mà ngủ thì giấc ngủ này ít nhất phải mất hơn trăm năm. Nếu vậy thì xong chuyện.

Chờ tới khi hắn tỉnh ngủ, có lẽ hắn đã tu thành tầng thứ chín Linh Quy Biến. Nhưng lúc đó hắn đã hóa thành một Linh Quy hoàn toàn, không còn chí Cửu Thiên.

Ngay cả khi phải chịu Địa Ngục cực hình hắn cũng chưa bao giờ mềm yếu tới vậy. Những thống khổ ấy chỉ càng mài giũa thêm cho ý chí chiến đấu của hắn, còn hư vô Quy Khư lại đang ăn mòn ý chí của hắn không ngừng.

Tuy không có địch ý, nhưng nó lại càng đáng sợ hơn cả địch ý. Không, phải nói đây chính là địch ý thâm thúy nhất.

Địch ý thế giới cũng cần phải có sự vật nhất định để làm căn cứ, ví dụ như Ngạ Quỷ Đạo phải dùng Quỷ Tiên mới có thể đối phó được với Tiểu An.

Còn ở Quy Khư chỉ có hắc thủy tĩnh lặng và hư vô vô biên, không có bất kỳ sự vật gì để dựa vào. Sở dĩ nó có thể thần bí và khủng bố tới vậy là vì Quy Khư có thể đồng hóa bất kỳ ngoại vật nào làm một.

Nếu có huyết thống Linh Quy thì còn có thể đồng hóa thành Linh Quy. Còn nếu là tộc loại khác thì chỉ có nước biến mất trong hư vô.

Do có huyết mạch Linh Quy nên hắn càng dễ bị đồng hóa hơn. Cơn buồn ngủ xông lên như thủy triều, hư vô theo hắc thủy rót vào trong cốt tủy.

Hắn cắt chặt hàm, thôi thúc pháp lực tỏa ra một vòng hào quang lấp lánh, vô thanh vô tức mở rộng ra trong hắc thủy, tỏa ra tới trăm dặm mới mờ dần đi. Chỉ mong vị tù nhân Quy Khư kia có thể nhìn thấy được.

Nhưng ở nơi chỉ có nước biển đen nhánh vô biên này, tia sáng hắn phát ra còn nhỏ bé không bằng một con đom đóm, nhanh chóng bị bóng tối cắn nuốt.

Hắn duỗi tứ chi bơi về phía trước. Dù ra sao hắn cũng phải tiến về phái trước.

Sau đó lại thả ra hào quang! Lần này còn chói mắt hơn lần trước. Trong cảnh tối tăm thâm trầm này, ánh sáng ngày càng mờ nhạt yếu ớt, tựa như một vì sao đang lóe lên.

Không ngừng bơi về phía trước, không ngừng lóe sáng. Không phải là để giúp người khác có thể nhìn thấy, mà là để chiếu sáng chính mình trong bóng tối thâm trầm, chống lại hư vô.

Nếu thế giới chỉ có một màu đen tăm tối, thì bản thân chính là nguồn sáng. Cho dù hi vọng không tồn tại, nhưng chỉ cần nhìn thấy vì sao lóe sáng này thôi cũng có thể tiếp tục bước đi.

Chưa thể dừng bước tại đây, hắn vẫn muốn ra ngoài được gặp nàng. Vẫn muốn lên Cửu Trùng Thiên, kề vai chiến đấu với Ngưu ca. Dù có chết trận cũng phải ngã xuống như một vì sao!

"Chúc ngươi đạt được nhiều may mắn!"

Ở sâu trong Địa Ngục, trên dòng sông băng vang lên lời chúc. Cắt đứt mối liên hệ cuối cùng, hoàn toàn đọa nhập vào Địa Ngục.

Chỉ thoáng cái thống khổ đã giảm đi rất nhiều, ý niệm tránh khỏi trạng thái nhẫn nhịn chết lặng, lần nữa suy tính tình huống của mình.

Với tu hành giả bình thường, Dương Thần bản chất là do hồn phách biến thành, là ngưng tụ tu vi cả đời.

Ai cũng có hồn phách, sau khi trải qua quá trình luyện khí tu hành, tu thành Trúc Cơ xong mới có thể ngưng luyện ra Kim Đan. Về sau chính là Nguyên Anh, Âm Thần, Dương Thần, Nguyên Thần... Tới khi tu thành Chân Tiên.

Với tu hành giả thường luôn coi trọng hồn phách mà xem thường thân thể. Thậm chí Phật môn còn coi thân thể là ổ vi trùng*.

*ổ vi trùng: Thuật ngữ của đạo Phật chỉ cơ thể con người

Thân thể bị phá hủy thì hồn phách vẫn có thể Luân Hồi chuyển thế. Thậm chí tu hành giả nắm giữ Âm Thần Dương Thần sau khi chết đi vẫn có thể đoạt xác sống lại. Đã đạt tới cảnh giới Nguyên Thần rồi, cho dù không có thân thể cũng không sao, cùng lắm địa vị không thể sánh được với Nhân Tiên mà thôi. Nhưng nếu hồn phi phách tán thì mọi chuyện sẽ kết thúc.

Do Lý Thanh Sơn tu hành Thần Ma Cửu Biến, đặc biệt là sau khi luyện thành Tiểu Thiên thế giới trong cơ thể, ngay cả khi Dương Thần của hắn hoàn toàn bị hủy diệt cũng không sao. Hồn phách sẽ được ngưng tụ trong thế giới Tiểu Tiên. Mọi tri thức từng trải cả đời của hắn đều được cất giữ trong Tiểu Thiên thế giới, chỉ cần tạo ra thêm một bản chính nữa là được.

Tuy rằng hai bản thể đã cắt đứt liên hệ, nhưng vẫn biết được những chuyện từng trải qua và tình cảm, suy nghĩ và vận mệnh. Do cùng nắm giữ thông tin giống nhau nên cả hai hoàn toàn nhất trí suy nghĩ với nhau.

Vì vậy nghi vấn "Ta là ai?" mới không xảy ra, hắn chính là Lý Thanh Sơn. Không quan tâm thân thể nào là thật là giả, chỉ còn vấn đề ai mạnh ai yếu mà thôi.

"Ta có Ngưu Đầu A Cạnh làm người dẫn đường, trong đó đã có sự sắp xếp của Ngưu ca, ít nhất đã chứng minh con đường này vẫn có cơ hội đi hết. Còn Quy Khư thì không chắc, để con cửu vĩ hồ Tô Mê Nhiêu kia làm người dẫn đường rất hỏng việc, có lẽ đó chính là con đường chết!"

"Vì thế phải dự đoán trước tình huống xấu nhất trong trường hợp ta không thể quay về từ Quy Khư. Ta nhất định phải trùng tu lại Thần Ma Cửu Biến, tiếp tục con đường tới Cửu Trùng Thiên! Không, đó không còn là tình huống xấu nhất nữa. Mặc dù "ta" là một người tốt mắt to mày rậm, nhưng chưa chắc sẽ không phản cách mạng. Nếu tình huống đó xảy ra thì phải do chính tay ta hủy diệt!"