Dưới hàn băng và lửa nóng không ngừng thiêu đốt, ý niệm của hắn khốc liệt quyết tuyệt hệt như băng vả lửa, ngay cả khi người ngăn trước mặt kẻ địch chính là bản thân cũng phải giết chết!

"Hi vọng tiểu tử kia không làm ta phải thất vọng!"

Lý Thanh Sơn thả chậm bước chân, tiếp tục đi về phía sông băng ở phía xa, bước chân càng trở nên kiên định hưn.

Hắn chưa bao giờ đặt hy vọng lên người bất cứ ai, dù đó chính là một mình khác. Có lẽ chí tự hủy diệt bản thân chưa bao giờ biến mất hoàn toàn. Bởi vì ý chí đã tự thông suốt.

Điện Thanh Đại Quỷ đứng nhìn từ đằng xa, tinh thần tập trung cao độ. Cảm giác trên người Lý Thanh Sơn đã xảy ra sự thay đổi không thể miêu tả nào đó. Bèn cẩn thận nhìn kỹ hơn, đột nhiên kinh hãi phát hiện hắn đã tới gần ngọn núi băng ở đằng xa kia. Tuy bước đi không nhanh, nhưng đúng là đã tới gần.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Thoáng chốc sự bất đồng đã xuất hiện, bọn họ đều là Lý Thanh Sơn, nhưng không còn là Lý Thanh Sơn giống nhau.

Hoàn cảnh bất đồng tạo ra ảnh hưởng rất lớn đối với con người. Quy Khư và Địa Ngục chắc chắn chính là hai hoàn cảnh khác biệt. Mà ngay cả khi hoàn cảnh tương đương nhau thì vẫn sẽ xuất hiện bất động.

Dù là Âm Thần hay Dương Thần đều chịu ảnh hưởng từ thân thể, mà phàm nhân cũng phải chịu những ảnh hưởng đó.

Nếu nói thân xác là ràng buộc thì đó cũng là một loại duy trì, bởi vì tộc quỷ rất dễ bị vặn vẹo. Với tu hành giả cường đại khác cũng vậy. Nếu Triều Thiên Kiêu không có thân thể thì chắc chắn sẽ bị lực lượng Huyền Vũ nuốt chửng và đồng hóa, không thể vượt qua được Thiên kiếp lần thứ sáu.

Lợi và hại, được và mất trong đó rất khó nói. Nhưng có thể khẳng định rằng, thân xác càng mạnh thì mức độ ảnh hưởng càng sâu sắc.

Lý Thanh Sơn nắm giữ các loại huyết thống Thần Ma, mỗi loại huyết thống đều ẩn chứa ý chí mạnh mẽ. Tuy rằng giữa các huyết mạch đều hình thành cán cân cân bằng, thế nhưng ảnh hưởng đối với Dương Thần lại vô cùng mạnh mẽ.

Mà bây giờ, sự ảnh hưởng đó đang từ từ biến mất, giống như ánh nắng hoàng hôn đang dần ảm đạm. Bỗng nhiên ngoái đầu nhìn lại đã thấy bóng đêm xuất hiện.

Nếu cùng tu hành một loại công pháp, đi cùng một con đường thì vẫn có thể bù đắp được phần nào sự khác biệt. Thế nhưng hắn lại tu hành Tự Tại Thiên Thư và Thiên Ma Cửu Biến, hai loại công pháp khác nhau hoàn toàn. Cuối cùng sẽ xuất hiện hậu quả mà ngay chính hắn cũng khó mà đánh giá được.

Trong tình huống đó, với tu hành giả khác thì sự khác biệt sẽ ngày càng lớn, kết quá sẽ biến thành phân liệt, hình thành nên một con đường hoàn toàn khác.

Nếu Lý Thanh Sơn đã coi bản thân là kẻ địch thì cũng đã sẵn sàng chấp nhận kết quả xấu nhất. Tất nhiên hắn không để ý tới có phân liệt hay không phân liệt. Ngược lại còn cảm thấy tự do, thậm chí còn rảnh rỗi tới mức đi thưởng thức tòa băng sơn tráng lệ, và Tử Hỏa xinh đẹp trước mặt.

Pháp lực trên người vẫn không thể sử dụng được, nhưng con sông bằng ở đằng xa đã không còn xa vời không thể với tới như trước nữa.

Hắn vừa bước đi vừa suy nghĩ lý do bên trong, một suy nghĩ mơ hồ lóe lên...

Hai mươi năm ở lại Thiên Thư Lâu, hắn đã đọc hết tất cả điển tịch. Đặc biệt là những tri thức liên quan tới Tự Tại Thiên Thư, dựa vào Linh Quy Biến để xâm nhập suy diễn phân tích, đồng thời trao đổi giao lưu với Quy Hải Linh Tôn.

Lão Quy Hải Linh Tôn vẫn rất để ý tới những chuyện liên quan tới Vạn Tượng Thiên Thư. Hắn lại là người đầu tiên tu hành Tự Tại Thiên Thư, không có kinh nghiệm của người đi trước làm gương nên đều phải tự đi thực hành.

Theo nghiên cứu của hai con rùa đen bọn họ, thì Tự Tại Thiên Thư khác với các đạo Thiên Thư tu hành khác. Thậm chí phương pháp còn trái ngược hẳn. Lúc mấu chốt phải từ bỏ thân thể, chủ động lựa chọn thi giải để có thể thoát khỏi "ổ vi trùng" này, nếu không sẽ không thể tiến tới Đại Tự Tại thực sự được.

Từ rất nhiều năm trước, lĩnh ngộ của hắn với đạo Đại Tự Tại đã đạt tới cảnh giới rất cao, thậm chí còn trước cả lúc xảy ra cuộc chiến Ma Vực.

Thế nhưng sau khi ngưng luyện ra Dương Thần thêm lần nữa, nhiều năm trôi qua hắn vẫn không thể tiến thêm một bước, khả năng đó chính là nguyên nhân.

Suy cho cùng đó cũng chỉ là suy diễn, không có tu hành giả nào chủ động từ bỏ thân thể. Không có thân thể sẽ rất dễ trở nên điên điên khùng khùng, tẩu hỏa nhập ma.

Dù đã vượt qua Thiên kiếp lần thứ sáu thì địa vị của Thi Giải Tiên cũng kém xa Nhân Tiên. Nếu lúc trước Triều Thiên Kiêu không thể bảo vệ thân xác, đừng nói là đứng đầu Lục Đinh, chỉ sợ ngay cả hạng chót Lục Đinh cũng không làm được.

Còn hắn lại càng không thể từ bỏ thân thể. Đối với hắn, Thần Ma Cửu Biến quan trọng hơn nhiều so với Tự Tại Thiên Thư, lại do hắn luôn chăm chú nghiên cứu Linh Quy Biến nên vẫn chưa có thời gian thực hành suy đoán này.

Nhưng thế sự khó đoán, trạng thái bây giờ của hắn không khác gì thi giải. Lúc này Dương Thần và thân xác không còn chút liên hệ nào cả.

Họa là tiền đề sản sinh ra phúc, phúc bao hàm họa. Hành trình tách ra lần này chưa chắc đã không phải là cơ hội.

"Thực lực của "ta" mạnh hơn ta rất nhiều, nếu "ta" phản bội cách mạng thì ta thực sự không phải đối thủ của "ta". Nhưng nếu ta có thể luyện thành Nguyên Thần, tu thành Nhân Tiên thì có thể so cao thấp với "ta". Ha ha, đúng thế!"