Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2967. Câu Hỏi Cao Thâm Khó Dò

Tại Quy Khư yên tĩnh, Lý Thanh Sơn đã tiên đoán trước được "ác ý". Hắn hiểu rõ tính cách của mình, tính cách bướng bỉnh, ngạo mạn ấy của hắn một khi mất đi sự ràng buộc của Thần Ma khu thì chắc chắn sẽ trở nên điên cuồng hơn.

Hắn chưa bao giờ hiểu bản thân như bây giờ.

Ở cố hương của Linh Quy, năng lực suy nghĩ của hắn trở nên vô cùng mạnh, đạt tới cảnh giới khó tin.

Đối với một lượng lớn thông tin trong ký ức, người khác chỉ có thể xem lướt qua từ mặt biển tới cơn sóng chập chùng, chỉ khi nào nghĩ sâu hơn về một sự vạt mới có thể đi sâu vào mặt biển, thấy rõ được phần ký ức đó. Tuy nhiên vẫn không thể tránh khỏi hạn chế.

Loại hạn chế này bảo vệ nhân loại không tới mức tan vỡ tinh thần. Nếu không chỉ cần nhìn thấy một quả táo rơi xuống đất đã lập tức nghĩ ngay tới lực vạn vật hấp dẫn, vô số công thức và quy luật, nội dung của mấy cuốn sách dầy cộp cùng lúc xuất hiện. Đại não sẽ vỡ tan mất.

Cũng vì thế mà tư duy của nhân loại giống một chiếc đèn pin cầm tay, không ngừng chiếu sáng trong bóng tối, sau đó sẽ nhìn thấy những cảnh tượng mơ hồ, miễn cưỡng chắp vá lại tạo thành một cảnh hoàn chỉnh. Trong lúc đó không tránh được thật nhiều suy nghĩ tưởng tượng thêm. Càng là hồi ức xa xôi mờ mịt thì càng dễ bị sai lệch.

Tuổi thơ có ký ức đep đẽ, những lịch sử đã chết đều bị bên kia đơn phương tình nguyện sửa đổi không ngừng. Còn sự thật mãi mãi chìm dần trong bóng tối.

Hơn nữa chiếc đèn pin cầm tay này rất khó chiếu lên bản thân, gần như không thể tự nhận ra chính mình, đó chính là câu hỏi cao thâm khó dò trong triết học.

Tuy nhiên Linh Quy lại không có hạn chế này, bản thân vốn chính là một bóng đèn lớn. Mặc dù phạm vi soi sáng có hạn, nhưng chỉ có bóng tối không biết tới chứ không có dối trá sai lệch nào không soi được. Có thể nhìn lại chính mình vào bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, tỏa sáng rực rỡ.

Không phải cái gọi là IQ cao, hoặc là giống máy vi tính siêu cấp có thể tiến hành phân tích và giải toán số lượng lớn trong thời gian ngắn, mà là cách nhận thức khác hoàn toàn.

Cùng phát triển, không phân thứ tự, lý giải vấn đề toàn diện.

Ngay khi nhìn thấy quả táo rơi xuống đất, không cần chuyển đổi thành văn tự hoặc con số rườm rà mà đầu óc tự động cấu tạo ra mô hình và kết cấu của lực vạn vật hấp dẫn. Đồng thời bao gồm luôn có giá trị đối với bản thân.

Khi Lý Thanh Sơn hiểu rõ toàn bộ bản thân, chiếu rọi toàn bộ biển ký ức, tất cả chi tiết nhỏ đều hiện lên rõ ràng trước mắt như hủy diệt, sợ hãi, yếu đuối... Nguyên nhân phía sau từng tâm trạng, động cơ phía sau từng quyết định, không gì không biết.

Dựa vào cơ sở đó, không cần phải tiên đoán gì cũng có thể đưa ra kết luận đơn giản:

Nếu "ta" trở về từ Địa Ngục thì chắc chắn sẽ bắt đầu phán xét hắn. Nếu phán định hắn là kẻ phản bội thì chắc chắn sẽ không tiếc bất kì giá nào để hủy diệt hắn. Tựa như lúc đối kháng với hóa thân của Ma Thần Đào Ngột vậy, cho dù phải đánh đổi bằng mạng sống cũng không hối tiếc.

Sẽ không có thỏa hiệp, chỉ có "bản thân" phản bội không thể tha thứ dễ dàng. Vả lại rất có khả năng "ta" có đủ năng lực để hủy diệt hắn.

Mất Dương Thần cũng là tổn thất đối với hắn, tương đương với mất đi một loại biến hóa, sức mạnh tổng thể giảm xuống. Khoảng cách tới Thiên kiếp lần thứ sáu lại xa thêm một bước.

Thế nhưng với "ta" thì ngược lại, sau khi thoát khỏi ràng buộc với Thần Ma khu, trở thành một tu hành giả bình thường nên khoảng cách tới Thiên kiếp lần thứ sáu không còn quá xa.

Một khi độ kiếp thành công sẽ thành Nhân Tiên, còn là Nhân Tiên biết tất cả bí mật của hắn. Nắm giữ ý chí chiến đấu ngoan cường của hắn.

Tới lúc đó sẽ không có bất kỳ ai có thể giúp hắn được nữa, hắn phải tự mình nghênh chiến.

Chuyện đã tới nước này, hắn không thể không thừa nhận rằng mình đúng thực là một con quái vật khác người, có bản năng tự hủy diệt chính mình mãnh liệt.

Nhưng như vậy thì sao chứ? Hắn sẽ không đón ý nói hùa với bất cứ ai, cho dù người đó là chính hắn.

Người có thể gánh vác là người có năng lực, đánh thẳng những kẻ mạnh hơn. Chiến thắng bản thân, hủy diệt bản thân vốn dĩ chính là số mệnh của cường giả.

Nếu hai bên thực sự đi ngược lại, đi một con đường khác thì chỉ cần đánh một trận mà thôi. Dùng sinh tồn và hủy diệt để phán quyết xem con đường của người nào mới đúng.

Đúng vậy, chỉ có "bản thân" phản bội là không thể tha thứ.

Bình tĩnh lạnh nhạt quyết định quên hết chuyện này. Đây vốn không phải mục đích hắn hiểu rõ bản thân.

Điều kiện tiên quyết là hắn có thể ra khỏi Quy Khư, nếu không không cần nói gì cả.

Ánh sáng tỏa ra, từng vòng sáng dần mờ nhạt. Suy nghĩ như vậy tiêu hao rất nhiều năng lượng, cơn buồn ngủ ngày càng dày đặc.