Quy Khư không giống hư không, sức mạnh không những không tiêu tán mà còn dễ dàng hấp thụ nguồn lực lượng Quy Khư vô tận, đủ để chống đỡ cho hắn mãi mãi đi dạo trong Quy Khư.

Nhưng lực lượng Quy Khư không phải tài nguyên thuần túy, bên trong bao hàm rất nhiều thông tin. Ý chí của Nguyên Thủy Linh Quy sẽ gia tăng tốc độ đồng hóa ý chí của hắn.

Một khi bắt đầu đồng hóa sẽ không thể đảo ngược lại, sau khi đồng hóa tới mức độ nhất định hắn sẽ rơi vào trạng thái say ngủ. Vả lại đó còn chính là kết quả do chính hắn lựa chọn.

Tiến thoái lưỡng nan!

Nhưng khi hắn nhận thức được về bản thân, thì đã tìm ra biện pháp giải quyết. Hoặc là nói, đấy chính là mục đích thật sự của hắn.

Trong hai mươi năm bế quan khổ đọc ở Thiên Thư Lâu, hắn đã lĩnh ngộ được hai loại thiên phú thần thông của Linh Quy Biến.

Một loại gọi là Ý Chí Tuyệt Đối, không có gì kỳ lạ cả, chỉ là có để cố hóa hoàn toàn ý thức của bản thân, khiến hắn không bị các tâm ma làm nhiễu loạn.

Nếu nói Linh Quy Huyền Giáp, Hồi Quang Phản Chiếu là để bảo vệ hắn, thì Ý Chí Tuyệt Đối dùng để bảo vệ tinh thần của hắn. Không ngoài suy đoán, bốn chữ Súc Đầu Ô Quy* đã được tiến hành tới cuối cùng.

(* Rùa đen rụt đầu)

Đáng tiếc là món thần thông này hoàn toàn vô dụng ở Quy Khư, bởi vì đây chính là cố hương của Linh Quy. Ý chí của Nguyên Thủy Linh Quy mới là Ý Chí Tuyệt Đối của nơi này.

Dù là Linh Quy thuần huyết cũng bị đồng hóa. Nếu là một con Linh Quy giả, tùy tiện sử dụng thiên phú thông Linh Quy sẽ khiến tốc độ đồng hóa tăng nhanh hơn.

Nói một cách đơn giản, dù hắn làm gì cũng không thể phòng ngừa được đồng hóa. Nước chảy đá mòn, từng giọt nước đều có thể thay đổi tất cả.

Từ trí nhớ vô hạn của hắn, khảo sát mọi mặt về thiên phú thần thông của Linh Quy để tìm một biện pháp giải quyết.

Đầu tiên hắn dùng Kính Hoa Thủy Nguyệt để tạo ra một kính tượng phân thân, sau đó bắt đầu nhận biết bản thân. Tách riêng toàn bộ thông tin trong trí nhớ ra, dùng Ý Chí Tuyệt Đối để cố hóa, cất trữ vào kính tượng phân thân.

Đây có thể xem như hắn đang linh hồn xuất khiếu, ảnh ảo của Linh Quy đứng bên cạnh hắn, rập khuôn theo hắn.

Sau đó, hắn bắt đầu hấp thu lực lượng Quy Khư, khôi phục sức mạnh, đồng thời tiếp nhận đồng hóa.

Một khi chủ thể sắp rơi vào trạng thái ngủ say hắn sẽ lập tức dùng kính tượng phân thân hòa làm một thể vào bản thể, dùng Ý Chí Tuyệt Đối giúp tỉnh táo lại. Sau đó lại dùng ký ức cả đời để bện lại ý thức, chế tạo ảnh ảo mới cho kính tượng phân thân.

Chỉ cần không ngừng lặp lại quá trình này là hắn có thể tránh khỏi việc bị đồng hóa, không ngừng quay về điểm bắt đầu.

Tuy rằng ở thực tế, chẳng khác nào đã bị đồng hóa vô số lần.

So với phân thân có Ý Chí Tuyệt Đối, tất cả biến hóa của bản thể đều được gọi là Tâm Ma. Sau khi va chạm sẽ bị đụng nát bấy, rồi lại bắt đầu lại từ đâu...

Đây là biện pháp duy nhất mà hắn có thể nghĩ tới, sợ bị Quy Khư đồng hóa.

Tất nhiên quá trình lặp lại không thể tiếp tục mãi mãi được, ngay trước khi lặp lại lần đầu tiên hắn đã nghĩ tới điểm này.

Mỗi lần trấn áp Tâm Ma, ký ức đều bị tổn thất một phần lúc va chạm. Còn là tổn hại hoàn toàn, không thể tách riêng ra, không thể tìm về, biến mất mãi mãi.

Dựa vào sự khác nhau giữa các mức độ của trí nhớ, ban đầu là những ký ức không quá quan trọng, có thể là ký ức đã từng đọc qua một cuốn tiểu thuyết ba xu, hoặc là một câu chuyện cười từng nói qua.

Hơn hai mươi năm ở Thiên Thư Lâu, hắn đã tích góp đủ nhiều ký ức để có thể mang ra hiến tế.

Nhưng nếu cứ tiếp tục kéo dài như vậy thì trí nhớ của hắn sẽ ngày càng ít đi, dần dần chạm tới những ký ức quan trọng nhất.

Hắn nhất định phải tìm được kẻ tù tội của Quy Khư trước khi tất cả ký ức của hắn bị tổn hại. Nếu không hắn sẽ quên đi tất cả, bao gồm cả Ngưu ca, bao gồm cả Tiểu An, và bao gồm cả chính hắn...

Trong bóng tối thâm trầm vô biên, thời gian trở nên mơ hồ không rõ. Tựa như đã trôi qua rất lâu, cũng tựa như mới chỉ qua một cái chớp mắt.

Nhưng hắn nhớ rõ, đây là lần thứ hai mươi ba dùng kính tượng phân thân hợp lại với bản thể.

Đại não nhói lên, hắn lần nữa khôi phục nguyên trạng. Tất cả những tư tưởng sai lệch đều được sửa đổi. Hóa ra không quên sơ tâm lại là chuyện khiến người ta đau đầu tới vậy.

Cơn đau tới nhanh mà đi cũng nhanh, thấp thoáng nghe thấy tiếng ký ức vỡ tan tành, lanh lảnh như tiếng băng mỏng vỡ vụn, hòa tan trong nước biển đen nhánh.

Nhưng hắn không biết mình đã quên đi cái gì, có lẽ là một số chuyện không quá quan trọng, tuy nhiên vẫn khiến hắn không kiềm được run rẩy.

Qua hiểu biết đối với ý thức bản thân, hắn biết được một chuyện, rằng không có thứ gì không hề quan trọng, việc quan trọng do một lượng lớn những việc không quan trọng tạo thành, sau lưng anh hùng trong thơ ca đều là quốc gia hưng vong.