Giống như một bức tranh màu sắc sặc sỡ, màu mực đậm bị mòn xung quanh. Nếu còn tiếp tục như vậy thì liệu những cái gọi là chuyện quan trọng kia có thể giữ được bao lâu nữa?
Ở hư không sẽ không đánh mất sức mạnh, còn ở đây, hắn tự đánh mất chính mình.
Sau đó cảm thấy nực cười một cách kỳ lạ, một khi hắn mất đi phần lớn ký ức thì Dương Thần đang ở Địa Ngục của hắn sẽ càng tiếp cận hơn với cái tên gọi Lý Thanh Sơn hơn.
Nếu hỏi một câu, rốt cuộc ai mới là Lý Thanh Sơn thật sự?
Thì đáp án lại vô cùng đơn giản: Ai mạnh hơn kẻ đó là Lý Thanh Sơn!
Đây là nơi tu hành, sức mạnh va chạm, ý chí giao phong mãi mãi không ngừng. Kẻ yếu không xứng gánh vác cái tên ấy, kẻ yếu không xứng có được bất kỳ thứ gì cả.
Bây giờ hắn đã đi quanh Quy Khư rất lâu nhưng vẫn không nhìn thấy bất cứ thứ gì, cho dù chỉ là một tia sáng hay là một hạt bụi nhỏ. Xung quanh chỉ toàn là nước biển đen.
Tuy nhiên trong đầu hắn lại có một bản đồ rất rõ ràng, lấy vị trí lúc tiến vào Quy Khư là điểm bắt đầu, đi quanh tuần tra không ngừng, quỹ tích giống một vòng xoáy không ngừng mở rộng và kéo dài.
Cùng lúc đó hắn tỏa ra ánh sáng không ngừng, đồng thời dùng Huyền Quang Tẫn Chiếu để thăm dò chu vi ngàn dặm. Vì thế vòng xoáy đã rất lớn.
Thế nhưng ở Quy Khư rộng lớn vô biên này, hắn chẳng khác nào một con đom đóm lạc đường đang tiêu phí ánh sáng.
Ánh sáng không chỉ là ánh sáng, mà bên trong còn ẩn chứa thông tin. Khi ánh sáng bị bóng tối nuốt chửng, nó lấy nước biển đen làm môi giới để tiếp tục truyền ra xa hơn.
Thần Giao Cách Cảm... Là loại thần thông thứ hai của Linh Quy Biến.
Đó là một cách truyền tin từ xa. Có thể tiến hành tâm linh câu thông trong khoảng cách xa, giúp hắn có thể vừa dùng Huyền Quang Tẫn Chiếu để nhìn lén xung quanh, vừa có thể khoa tay múa chân.
Trong tình huống bình thường trông có vẻ không có tác dụng gì lớn. Còn bây giờ, vừa hay có thể dùng nó để ra tín hiệu. Phát tín hiệu ra ngoài không ngừng, hy vọng vị tù nhân của Quy Khư kia có thể nhận ra.
Thông tin quá phức tạp rất dễ bị thất lạc, vì thế để đảm bảo tín hiệu có thể truyền ra xa được, bên trong thông tin truyền ra chỉ có ba chữ... Ta là ai?
Không chỉ đơn giản hóa tín hiệu tới mức lớn nhất, mà một câu nghi vấn còn rất dễ tạo ra sự chú ý. Nếu có kẻ địch đang ẩn nấp thì sẽ không làm lộ mục đích của mình. Chỉ bị kẻ địch cho rằng hắn là một con Linh Quy bình thường đang suy nghĩ mà thôi.
Hoặc là đang không ngừng nhắc nhở bản thân.
Tất cả đều nằm trong kế hoạch, kỹ càng như của ý thức Linh Quy, nhưng cũng là một cách khá đần độn.
Tiền đồ quá mong manh, có lẽ sẽ ngay sau đó sẽ nhận được lời hồi đáp, hoặc có lẽ sẽ không bao giờ nhận được.
Cuối cùng giống một con ếch nấu trong nước ấm, bị nấu chín từ từ. Phải rồi, thật ra ếch không ngu ngốc như vậy, mà có lẽ chính là chủng tộc thông ngay cả chủng tộc thông minh nhất trên đời như Linh Quy cũng không thể tránh được số mệnh của mình.
Vì thế hắn bắt đầu lặp lại không ngừng trong nước biển đen vô tận.
Lần thứ một trăm lẻ tám... Kính tượng phân thân hợp lại với bản thể. Đau đớn theo thói quen biến mất, lại có thêm một phần ký ức bị xóa bỏ.
Lần thứ một nghìn không trăm lẻ tám... Kính tượng phân thân hợp lại với bản thể, hắn đã không thể nhớ lại được đống sách cao như núi, nhiều như biển ở Thiên Thư Lâu nữa. Bao gồm cả Tự Tại Thiên Thư cũng chỉ nhớ được mỗi cái tên sách.
Rốt cuộc đã qua bao lâu rồi? Một năm nửa năm? Hay là mười năm tám tăm?
Hắn không nhớ rõ? Vốn đã tính toán rất kỹ, thời gian mỗi lần hợp lại đều tương tự nhau. Thế nhưng bây giờ hắn đã quên mất. Mà mỗi lần hợp lại với ảnh ảo, hắn đều quên đi một lần. Bởi vì ký ức đó hoàn toàn vô nghĩa, ngược lại còn làm suy yếu năng lực ý chí của hắn.
Thời gian trở thành khái niệm mơ hồ.
Lần thứ ba nghìn năm trăm hai tám... Dường như không phải hắn đang lặp lại xoay tròn, mà là toàn bộ Quy Khư đang xoay tròn. Tĩnh mịch chỉ là giả tạo, thực chất nó là một vòng xoáy lớn đang lượn vòng quanh với tốc độ cực cao.
Giống như con người không cảm nhận được tốc độ xoay tròn của trái đất, vòng xoáy này thực sự quá lớn. Vả lại bản thân đang ở trong vòng xoay, lúc nào cũng duy trì tốc độ tương đương nên không cảm nhận được bản thân đang vận động.
Còn hắn tự cho rằng mình đang đi theo quỹ tích chính xác, thực tế lại đang không ngừng tiếp cận trung tâm vòng xoáy.
Tất nhiên hắn không nắm chắc đây chính là suy diễn thực tế, hay là ảo giác giả tạo. Khi lượng lớn ký ức dần mất đi, tất cả đều trở nên mập mờ.
Lần thứ bảy nghìn bảy trăm năm mươi chín... Ta là ai?
Hắn chậm rãi nhắm mắt, hắn đã tu thành tầng thứ chín Linh Quy Biến, tất cả đều đã kết thúc!