Ngay cả tên của mình hắn cũng hiến tế lên, nhưng từ đầu tới cuối vẫn không nhận được lời hồi đáp.
Tuyệt vọng chưa kịp xuất hiện đã bắt đầu rút đi, không gian tĩnh lặng lạnh lẽo, vô cùng buồn ngủ.
Dựa vào ý chí cuối cùng, hắn phát ra thông tin cuối cùng, sau đó rơi vào giấc ngủ say vĩnh cửu.
"Ta là ai?"
Lúc này, một giọng nói xông vào biển ý thức của hắn, giống như núi lở đất nứt, lôi đình đánh vang, như hàng trăm vạn con sư tử cùng gầm lên đánh thức hắn trong giấc ngủ say, không nhịn được muốn rụt người vào mai rùa.
Thanh âm vẫn còn vang vọng mạnh mẽ, vang rung cả mai rùa, tựa như biến thành một loại nhạc khí.
Lý Thanh Sơn kinh ngạc mở to mắt, cảm giác cuồng vọng sung sướng dâng trào trong lòng. Tuy rằng hắn gần như quên hết vì sao mình lại thấy vui, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng vui mừng.
"Ta đã tìm được?"
Nước biển đen tĩnh lặng bị khuấy động mạnh mẽ, hình thành vô số vòng xoáy và nước chảy xiết. Mỗi một vòng xoáy, mỗi một dòng nước chảy xiết đều to lớn khổng lồ hơn thân hình hắn gấp trăm gấp ngàn lần. Ngay cả Yêu Hoàng cũng bị xé nát dễ dàng.
Còn hắn lại không hề sợ hãi, khi Linh Quy Biến hoàn toàn tu thành, hắn đã là Linh Quy thuần huyết. Coi mỗi vòng xoáy là biển chỉ đường, mỗi dòng nước xiết là con đường nhanh chóng đi vào sâu trong Quy Khư.
Đột nhiên có một bóng đen chập chùng cao lớn nguy nga chắn ngang trước mắt, tựa như một con quái thú khổng lồ đang nằm xuống. Bắt đầu từ bóng tối vô tận kéo dài vào bóng tối vô tận, không biết dài mấy ngàn dặm!
"Là núi!"
Hắn không nghĩ tới sẽ có ngày hắn lại có thể kinh ngạc, cảm thấy thân thiết như vậy khi nhìn thấy một ngọn núi.
Không chỉ vì nơi này là Quy Khư, mà là vì hắn đã đánh mất ký ức liên quan tới núi. bao gồm cả tên của bản thân. Đây là ngọn núi lớn nhất mà hắn từng thấy trong đời.
Hắn chậm rãi tới gần, thanh âm to lớn vô tận kia truyền ra từ ngọn núi khổng lồ này. Những tảng đá lởm chởm chồi ra, hắn đã tới gần ngọn núi đã khổng lồ, nhưng lại không phát hiện ra những vật khác. Chỉ nhìn thấy toàn núi đá là núi đá.
Hắn vận chuyển Huyền Quang Tẫn Chiếu cẩn thận nhìn lướt qua toàn bộ sơn mạch một lượt, phát hiện trên ngọn núi nguy nga nhân ở dãy quần sơn có khắc vài chữ.
Hắn tới gần để nhìn, hóa ra là ba chữ khổng lồ... Sư Đà Lĩnh!
Cái tên này nghe hơi quen, nhưng hắn lại không nhớ nổi mình từng nghe ở đây. Vẫn không tìm thấy vật sống ở nơi này như cũ, bèn lớn tiếng hỏi:
"Ngươi ở đâu?"
Một thanh âm còn to hơn giọng hắn một triệu lần đáp lại:
"Ta ở dưới chân ngươi!"
Ầm ầm ầm ầm! Nước biển đen bốc lên, gợn sóng chập chùng sinh ra vô số luồng hải lưu.
Lý Thanh Sơn thôi thúc Linh Quy Huyền Giáp mới miễn cưỡng chống lại luồng xung kích vừa xuất hiện. Mắt quan sát quần sơn, một suy nghĩ chợt lóe lên:
"Ngươi bị đè dưới chân núi sao?"
Giả thiết này khiến hắn cảm thấy rất quen, không khỏi đưa mắt nhìn xung quanh. Không biết xung quanh có thứ gì màu vàng có chữ cần hắn bóc ra, sau đó từ chỗ này một đường đi về hướng tây, bước lên đỉnh cao của nhân sinh hay không.
Người nọ bật cười khiến quần sơn rung chuyển, hỏi ngược lại:
"Đè thế nào?"
Lý Thanh Sơn bất ngờ, nơi này chính là Quy Khư, ngay cả ngọn núi lớn này cũng có thể trôi nổi trong nước biển đen, khó mà trấn áp được:
"Vậy ngươi bị phong ấn trong lòng núi sao?"
"Ngươi đang đứng trên lưng ta."
"Không thể nào!"
Lý Thanh Sơn kinh hãi, vội thôi thúc Huyền Quang Tẫn Chiếu lên mức cao nhất, thử coi sơn mạch kéo dài tới mấy ngàn dặm này làm một thể thống nhất. Lúc này mới phát hiện hình dáng của nó rất giống một con sư tử đang nằm sát đất, ngọn núi hắn đứng chính là sống lưng cao chót vót của sư tử.
Khi Linh Quy Biến của hắn đại thành, hình thể đã rất khổng lồ. Nhưng khi đứng trên lưng con sử tử này, hắn lại nhỏ bé như con bọ chét.
Ầm ầm ầm ầm!
Hùng sư nhấc đầu lên, kéo theo quần sơn rung chuyển theo. Hắn ngáp một cái thật lớn, hai chiếc răng nanh dài như hai tòa cô phong chổng ngược. Sau đó ngoái đầu lại nhìn Lý Thanh Sơn, đôi mắt sư tử màu nâu nhạt nóng rực như mặt trời, xua tan bóng tối vô tận:
"Tiểu tử, ngươi là ai?"
"Ta là... Dù sao cũng không phải tiểu tử gì đó! Ngươi có thể nói nhỏ chút được không?"
Lý Thanh Sơn biết mình đang đối mặt với thứ gì, nhưng hắn không cảm thấy sợ hãi, ngược lại còn thấy thân thiết.
"Không được đâu tiểu tử."
Hùng sư từ chối không chút do dự.
Lý Thanh Sơn nhếch miệng, con sư tử khốn nạn! Vậy mà lại không có chút giác ngộ của kẻ tù tội nào cả.
Hùng sư rung tai, nói:
"Cẩn thận tiếng nói trong lòng của ngươi, ta nghe thấy."
"Ngươi là ai?"
Lý Thanh Sơn lờ mờ đoán được thân phận của sư tử, phần thông tin này hắn vẫn lưu trữ trong ký ức.
"Ta quên rồi!"
Hùng sư kiêu ngạo tuyên bố:
"Nhưng đại ca từng gọi ta là con sư tử ngu xuẩn, nên ngươi cứ gọi ta là Ngu Công đi!"