Sư Đà vương lại nói tiếp:
"Tu vi của ngươi quá yếu, chỉ sợ không phát huy được bao nhiêu uy lực của nó. Ta tặng ngươi thêm ba hòn núi lớn để sẵn sàng trong bất cứ tình huống nào."
Người hắn hơi run lên. Ba ngọn núi lớn trên lưng bay lên cao, rơi xuống trước mặt Lý Thanh Sơn. Cả ba đều co lại to bằng nắm tay, trông như ba ngọn núi giả. Dù đã rất nhỏ nhưng vẫn giống ngọn núi ban đầu như đúc.
Lý Thanh Sơn hỏi:
"Ba ngọn núi này gọi là gì?"
"Lang Nha Sơn, Ma Thiên Lĩnh, Hoàng Nhai Tiêm."
Lý Thanh Sơn nắm Lang Nha Sơn muốn cầm lên, nhưng kéo thế nào cũng không nhúc nhích được. Không biết nặng tới mấy chục triệu tấn. Đừng nói là hắn đang ở trạng thái Linh Quy Biến, dù là Ngưu Ma Biến cũng chưa chắc đã nhấc được trọng lượng này.
Sư Đà vương cười nói:
"Ngươi không phải là đại ca, sao có thể dùng sức mạnh để nhấc lên được!"
Lý Thanh Sơn suy nghĩ, sau đó khẽ vung Di Sơn lệnh lên. Ba hòn núi lập tức bay lên, nhẹ nhàng như ba con chim nhỏ.
Sư Đà vương nhắc nhở:
"Ngươi chỉ có thể sử dụng ba ngọn núi lớn này một lần, dùng xong sẽ không thể biến nó nhỏ lại được nữa."
"Vậy là đủ rồi!"
Lý Thanh Sơn gật đầu, hắn chỉ cần mượn sức mạnh của Sư Đà vương mà thôi. Tuy nhiên hắn cảm thấy chuyến đi lần này không hề uổng công, không những có được pháp bảo đối phó với Cùng Kỳ, mà còn có thêm thủ đoạn lợi hại.
Ba ngọn núi lớn này đều đã được Sư Đà vương luyện chế, không rời rạc vận chuyển bất tiện như ngọn núi bình thường. Mà nó gần giống như pháp bảo, đọng thành một thể, vận chuyển dễ dàng. Nếu mang ra ném người thì ngay cả Nhân Tiên cũng phải hồn phi phách tán, hóa thành bột mịn.
Nhưng khi vọng mắt nhìn ra, ba ngọn núi này mới chỉ là những ngọn núi nhỏ nhất trong đống núi trên lưng Sư Đà vương. Vả lại bản thân Sư Đà vương vốn đã là ngọn núi lớn nhất rồi.
Di Sơn Đại Thánh, quả là danh bất hư truyền!
Mọi chuyện dường như đều được chuẩn bị cho cuộc Thần chiến trên Cửu Trùng Thiên, tới bây giờ hắn vẫn chưa thể với tới được. Nhưng hắn lờ mờ có dự cảm, ngày đó không còn xa, đây là tiên đoán do một Linh Quy thuần huyết đoán ra.
Một ngày nào đó hắn sẽ nắm giữ được sức mạnh thực sự thuộc về mình, trở thành Đại Thánh thực sự! Ta nên gọi là gì nhỉ, Vô Địch Đại Thánh? Mà thôi, sau này quay về sẽ bàn bạc với Tiểu An sau. Vừa nhớ tới Tiểu An hắn lại muốn về nhà. Tuy hắn đã quên mất bản thân là ai, nhưng chắc chắn nàng ấy vẫn còn nhớ.
Trước khi cáo biệt, hắn lại hỏi một câu:
"Phải rồi, ta được coi là thứ mấy?"
Sư Đà vương sầm mặt, nói:
"Ngươi là lão thất."
"Hả, ta nhớ lão thất phải là Tề Thiên Đại..."
"Câm miệng!"
Sư Đà vương nổi giận, nói:
"Không được phép nói tới tên phản đồ kia!"
Hùng sư gầm thét, quần sơn rung chuyển, nước biển đen vô tận bốc lên mạnh mẽ khiến toàn bộ Quy Khư lắc lư.
Lý Thanh Sơn bị nước biển đen cuốn lấy, va mạnh vào một ngọn núi lớn làm ngọn núi ầm ầm sụp đổ. Không khác gì với lúc đối diện với thiên tai khủng bố, không hề có sức để chống cự lại.
Hắn luôn mồm nói:
"Bình tĩnh! Bình tĩnh!"
Sư Đà vương thu lại trận lôi đình, nhưng cơn tức khó nén, hàm răng nhọn như đỉnh núi rầm rầm ma sát, kêu to như sấm rền:
"Kẻ phản bội! Kẻ phản bội!"
Lý Thanh Sơn nhìn thấy vậy, tâm trạng trở nên bối rối:
"Xảy ra chuyện gì thế này?"
"Ngươi đừng hỏi, ta không muốn nói tới, ngươi đi đi!"
Sư Đà vương đột nhiên mất hứng thú, quay đầu về chỗ cũ. Tiếp tục lười biến nằm rạp trên móng vuốt, lỗ tai cũng cụp xuống.
Lý Thanh Sơn ngẫm nghĩ, cũng không nhiều lời nữa. Giờ hắn đã là Linh Quy thuần huyết, ra vào Quy Khư không phải việc gì khó. Một vòng xoáy xuất hiện trong nước biển đen, ngay khi hắn chuẩn bị bước vào trong.
Thì Sư Đà vương đã mệt mỏi nói:
"Thôi, ngươi là lão bát."
"Ừm, tạm biệt, Ngu Công!"
…
Tại phía sâu Địa Ngục, sông băng vực thăm.
Một bóng người gầy gò cao lớn đang đi dọc theo sườn núi mọc đá lởm chởm, bước từng bước đi lên đỉnh núi.
Gió lớn thổi tan tuyết đọng, dưới chân là tử hỏa mỹ lệ diêm dúa, ngưng kết cháy mãi mãi.
Lý Thanh Sơn râu ria xồm xoàm, mặt đầy phong trần bụi bặm vốc một nắm tuyết cho vào miệng, cọt kẹt nhai nát, nuốt ực một cái, rồi thở ra một hơi khí nóng.
Mười năm ăn băng cũng không thể làm lạnh nhiệt huyết.
Ở đằng xa bên ngoài núi, Điện Thanh Đại Quỷ nhìn bóng người màu đen đang từ từ tiến lên trong thế giới băng tuyết, thì thào:
"Chuyện này... Sao có thể xảy ra được chứ?"
Dựa theo pháp tắc Địa Ngục: Tâm sinh tướng, cảnh do tâm tạo ra. Dù là ác quỷ nào rơi vào các tầng Địa Ngục cũng đều bị nhốt lại mãi mãi, không bao giờ được giải thoát.
Vì thế Lý Thanh Sơn mới không thể tới gần sông băng. Nhưng bây giờ đang xảy ra chuyện gì? Vậy mà hắn lại đang đi lên đỉnh núi!